Khởi nguồn Công ước 1951 và tầm quan trọng lịch sử

Vào cuối Thế chiến II, châu Âu ngập trong đổ nát, hàng triệu người bị buộc phải rời bỏ quê hương. Trước thảm họa nhân đạo này, Liên Hợp Quốc đã xây dựng Công ước về Người Tị Nạn năm 1951, ban đầu áp dụng cho người châu Âu, sau được sửa đổi mở rộng năm 1967 áp dụng cho toàn thế giới. Hiện có 149 quốc gia tham gia công ước, chưa quốc gia nào rút khỏi.

Công ước định nghĩa người tị nạn là người rời nước sở tại do lo ngại có cơ sở bị ngược đãi dựa trên chủng tộc, tôn giáo, quốc tịch, nhóm xã hội hoặc quan điểm chính trị; trong đó nguyên tắc không hồi hương (non-refoulement) không được trục xuất về nơi nguy hiểm là nền tảng quan trọng nhất.

Các thách thức hiện tại với Công ước

Gần tám thập niên sau, các cuộc xung đột như nội chiến Syria, Sudan, khủng hoảng tại Venezuela, và chiến tranh Ukraina cùng hàng loạt điểm nóng khác đã tạo ra làn sóng dịch chuyển người di cư và tị nạn lớn chưa từng có, với hơn 41 triệu người tị nạn được Liên Hợp Quốc ghi nhận hiện nay.