Từ thành công tại London đến khán giả New York
Vở diễn bắt đầu suất xem trước ngày 6-7 và chính thức ra mắt trong tháng 7 tại Cherry Lane Theatre ở Manhattan. Lịch hiện tại kéo dài đến ngày 20-9, lâu hơn kế hoạch kết thúc ban đầu vào tháng 8.
Benedict Lombe và đạo diễn Lynette Linton tiếp tục giữ vai trò sáng tạo trung tâm. Daniel Ezra đóng Dre, còn Charity Bedu-Addo, người từng tiếp cận kịch bản với tư cách diễn viên dự bị, hiện đảm nhận Des.
Hai cuộc đời và hành trình ký ức không theo thời gian
Des và Dre trở nên thân thiết khi còn là học sinh ở miền Bắc nước Anh. Tình bạn dần phát triển thành tình yêu, nhưng khát vọng và hoàn cảnh đưa họ theo những hướng khác nhau.
Cấu trúc ấy khiến chất liệu tình yêu quen thuộc trở nên giàu suy tư. Một khoảnh khắc tự tin của tuổi trẻ có thể được đặt cạnh cuộc đối thoại trưởng thành đầy thất vọng, còn lời nói tưởng bình thường bỗng mang ý nghĩa khác khi ký ức trước đó xuất hiện.
Âm nhạc, chuyển động biến ký ức thành sân khấu
Vở diễn sử dụng ngôn ngữ sân khấu tiết chế để thể hiện sự chuyển đổi thời gian. Ánh sáng, âm thanh và lựa chọn hình thể của diễn viên giúp phân biệt các giai đoạn mà không cần thay đổi bối cảnh cầu kỳ.
Âm nhạc còn là kho lưu trữ văn hóa và cảm xúc. CNN nhắc đến bản trình bày I Put a Spell on You của Alice Smith, nhạc sĩ Congo Awilo Longomba, nhóm Nigeria P-Square và rap Anh.
Bản sắc Anh gốc Phi và sức cộng hưởng rộng lớn
Nguồn gốc gia đình châu Phi của hai nhân vật không phải chi tiết trang trí. Des có gốc Congo, Dre có gốc Nigeria, và đời sống của họ gắn với ngôn ngữ, món ăn, âm nhạc của các cộng đồng ấy.
Chính sự cụ thể ấy giúp tác phẩm cộng hưởng ngoài bối cảnh ban đầu. Những câu hỏi về rời quê, chăm sóc gia đình, theo đuổi sáng tạo và gặp lại tình đầu đều quen thuộc với nhiều người, dù chi tiết cuộc sống khác nhau.
Những lời khen, ý kiến khác biệt và giá trị sân khấu nhỏ
Shifters nhận nhiều lời khen nhưng đánh giá phê bình không hoàn toàn đồng nhất. Các nhà phê bình ghi nhận sự ăn ý của diễn viên, chi tiết cảm xúc trong kịch bản và khả năng chuyển đổi giữa hài hước với mất mát.
Sự gần gũi của sân khấu vẫn là điểm mạnh đáng chú ý. Chỉ với hai diễn viên chính và ít đạo cụ, tác phẩm khiến khán giả tập trung vào khoảng ngừng, thay đổi tư thế và ý nghĩa ẩn dưới đối thoại đời thường.
Một hướng đi cho sân khấu đương đại
Shifters cho thấy một tác phẩm quy mô nhỏ vẫn có thể đi xa khi sở hữu bản sắc nghệ thuật rõ ràng. Hành trình từ Bush Theatre đến West End rồi New York chứng minh quy mô thương mại không phải thước đo duy nhất của sức lan tỏa sân khấu.
Đối với ngành sân khấu, sự chuyển giao này nhấn mạnh giá trị của việc hỗ trợ tác giả mới và những câu chuyện từ cộng đồng từng ít được đại diện trên các sân khấu lớn. Thành công ấy không tạo ra công thức bảo đảm cho mọi vở diễn, nhưng mở rộng phạm vi những câu chuyện được nhìn nhận là có giá trị nghệ thuật và khả năng tiếp cận khán giả.













