Bài học từ vụ cháy rừng lớn năm 1910

Cuối mùa hè năm 1910, tại vùng Tây Bắc nước Mỹ, hàng nghìn đám cháy nhỏ do sét đánh và tác động con người bùng phát trên diện tích rộng. Gió bão mạnh đã thổi bùng các đám cháy này thành một đám cháy lớn bao phủ khoảng ba triệu mẫu Anh, phá hủy nhiều thị trấn và khiến gần 90 người thiệt mạng. Sự kiện được ghi nhớ như "Big Blowup" hay "Big Burn" vẫn là đám cháy rừng lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Tuy nhiên, ngày nay biến đổi khí hậu và việc con người mở rộng vào các vùng hoang dã càng làm tăng nguy cơ xảy ra các vụ cháy rừng tương tự.

Trong mỗi năm tại Mỹ, cháy rừng cướp đi sinh mạng trung bình khoảng hai chục người, gây ra nhiều bệnh liên quan đến khói và thiệt hại kinh tế lên tới hàng trăm tỷ đô la. Chỉ trong thập kỷ qua, các vụ cháy đã phá hủy hơn 97.000 công trình xây dựng, tạo áp lực lớn lên nguồn lực và thiết bị chữa cháy khi các mùa cháy rừng ngày càng kéo dài và chồng chéo nhau trên phạm vi toàn cầu.

Tiến bộ công nghệ trong phát hiện cháy rừng

Việc phát hiện đám cháy rừng trước khi chúng bùng phát mạnh là cách tốt nhất để ngăn chặn thiệt hại, nhưng cũng là thách thức lớn nhất. Ngay sau thảm họa năm 1910, Cục Lâm nghiệp Mỹ đã xây dựng mạng lưới tháp quan sát lắp đặt trên đỉnh núi, cao điểm và cây cối tại các vùng dễ cháy để giám sát cháy rừng. Đến những năm 1930, Mỹ có hơn 8.000 tháp quan sát trang bị công cụ đơn giản như Osborne Fire Finder để giúp xác định chính xác vị trí đám cháy nhằm điều phối lực lượng chữa cháy.