Buổi khai giảng không tiếng chuông, không cờ hoa
Đúng 8 giờ sáng thứ Ba 1 tháng 9, tại Trường Mártires del Goicuría, một doanh trại quân sự cũ được cải tạo thành trường học ở Matanzas, học sinh đến lớp thưa thớt, nhiều em vẫn còn mệt mỏi sau đêm mất điện. Các bậc phụ huynh mang theo cặp sách, bình nước và không ít câu hỏi chưa có lời giải đáp. Không có lễ đài, không băng rôn chào đón, chỉ có sắc đỏ trắng của đồng phục học sinh làm dịu bớt một buổi sáng vốn kém phần rộn ràng như mọi năm.
Chị Damaris, có con gái chuẩn bị vào lớp ba, kể rằng tuần trước khi đi làm thủ tục nhập học, không ai có thể cho chị biết giáo viên nào sẽ phụ trách lớp con mình. "Cái sự lộn xộn ấy đã kéo dài từ năm học trước," chị than thở. Con gái chị từng trải qua khoảng ba tháng rưỡi không có giáo viên cố định, và theo lời chị, chỉ nhờ một cô giáo đã nghỉ hưu nhận kèm riêng từ thứ Hai đến thứ Sáu mới giúp con không bị tụt lại quá xa.
Khi gia đình phải "mua" thêm sự ổn định
Kể từ khi con gái vào lớp một, vợ chồng chị Damaris đã xem khoản chi phí học thêm này là một sự hy sinh bắt buộc. Một người ông khác, dắt tay cháu trai băng qua ngã tư đèn tín hiệu cũng đang tắt vì mất điện, cho biết cả ba người cháu của ông từng theo học tại ngôi trường này và ông đã chứng kiến sự bất ổn của đội ngũ giáo viên ngày càng rõ rệt.















