Thuốc tiểu đường và béo phì liên quan đến nguy cơ rụng tóc
Một nghiên cứu mới đã xác nhận mối liên hệ giữa việc sử dụng các thuốc nhóm agonist receptor GLP-1 và nguy cơ rụng tóc. Các loại thuốc phổ biến như semaglutide và tirzepatide, vốn được sử dụng rộng rãi trong điều trị tiểu đường type 2 và béo phì, trước đây đã được ghi nhận có thể gây rụng tóc như một tác dụng phụ hiếm gặp. Tuy nhiên, nghiên cứu trước đây chưa đánh giá rõ ràng tỷ lệ rủi ro so với các loại thuốc chống tiểu đường khác.
Kết quả nghiên cứu vừa được đăng tải trên tạp chí y khoa BMJ đã cung cấp bằng chứng rõ ràng hơn về sự khác biệt nguy cơ này.
Phân tích dữ liệu bệnh nhân tiểu đường tại Mỹ
Nhóm nghiên cứu thuộc Đại học Pennsylvania phối hợp cùng các trung tâm y tế khác ở Mỹ đã tiến hành phân tích dữ liệu điện tử của hơn 50.000 bệnh nhân tiểu đường type 2 từ hệ thống dữ liệu Penn Medicine. Các bệnh nhân này được phân thành ba nhóm: những người dùng thuốc agonist receptor GLP-1 (12.004 người), nhóm dùng thuốc ức chế SGLT-2 (15.221 người) và nhóm dùng thuốc ức chế DPP-4 (11.233 người).
Mục tiêu là so sánh tần suất xuất hiện rụng tóc ở mỗi nhóm nhằm xác định liệu nhóm dùng thuốc GLP-1 có nguy cơ cao hơn hay không.
Nguy cơ rụng tóc tăng cao so với hai nhóm thuốc khác
Sau khi điều chỉnh các yếu tố như tuổi tác, giới tính, chủng tộc, bệnh nền, sử dụng thuốc khác và chỉ số khối cơ thể (BMI), kết quả cho thấy người dùng thuốc GLP-1 có nguy cơ rụng tóc cao hơn 37% so với nhóm dùng thuốc ức chế SGLT-2 và cao hơn 68% so với nhóm dùng thuốc ức chế DPP-4.
Đặc biệt, rụng tóc dạng không sẹo, trong đó các nang tóc không bị tổn thương và có thể mọc lại được, chiếm phần lớn nguy cơ tăng này với mức tăng lần lượt 53% và 72% so với hai nhóm thuốc đối chiếu.
Cơ chế và nguyên nhân có thể dẫn đến rụng tóc
Nhóm nghiên cứu cho biết, bệnh nhân sử dụng thuốc GLP-1 thường có chỉ số BMI cao hơn ban đầu. Những thuốc này thúc đẩy việc giảm cân nhanh chóng, một yếu tố đã được biết gây rụng tóc do cơ thể trải qua stress dinh dưỡng và có thể dẫn đến thiếu hụt các khoáng chất như sắt và kẽm, ảnh hưởng đến chu kỳ sinh trưởng của tóc.
Bên cạnh đó, các biến đổi nội tiết tố cũng được nghi ngờ đóng vai trò trong quá trình này, tuy nhiên cần thêm nhiều nghiên cứu để làm rõ cơ chế chính xác.
Hạn chế của nghiên cứu và những câu hỏi còn bỏ ngỏ
Nghiên cứu có một số hạn chế do thiếu dữ liệu về mức độ nghiêm trọng, phạm vi và thời gian rụng tóc cũng như khả năng tóc mọc lại khi ngừng sử dụng thuốc. Đồng thời, không thể loại trừ tác động của các yếu tố khác chưa được nghiên cứu trong phân tích.
Mặc dù vậy, dựa trên mẫu nghiên cứu lớn và dữ liệu chất lượng cao, các tác giả đánh giá kết quả có độ tin cậy cao và nhất quán qua nhiều phân tích khác nhau.
Những phát hiện này cung cấp thông tin quan trọng giúp bệnh nhân và bác sĩ cân nhắc khi lựa chọn phương pháp điều trị tiểu đường và béo phì phù hợp, đặc biệt đối với những người quan tâm đến vấn đề rụng tóc.
Những điều bổ ích từ bài viết
- Thuốc agonist receptor GLP-1 có thể làm tăng nguy cơ rụng tóc ở bệnh nhân tiểu đường và béo phì.
- Nguy cơ rụng tóc tăng 37% so với thuốc ức chế SGLT-2 và 68% so với thuốc ức chế DPP-4.
- Rụng tóc chủ yếu là dạng không sẹo, nang tóc vẫn có khả năng mọc lại.
- Giảm cân nhanh do thuốc GLP-1 là một nguyên nhân quan trọng gây rụng tóc.
- Cần nghiên cứu thêm để làm rõ cơ chế hormone liên quan đến tác dụng phụ này.
Đăng ký bản tin QMVN
Nhận tin tổng hợp mỗi sáng - chỉ những bài đáng đọc, không spam.
Bài viết được biên tập với sự hỗ trợ của công cụ trí tuệ nhân tạo (AI), tổng hợp từ các nguồn tin dẫn bên dưới và đã qua kiểm duyệt của toà soạn Quang Minh Việt Nam.

/https://i.s3.glbimg.com/v1/AUTH_da025474c0c44edd99332dddb09cabe8/internal_photos/bs/2023/3/Z/n29wUcTGi1FBud383qig/kwon-junho-radv5yb8gdc-unsplash.jpg)




