Hành trình 200 dặm của Polly Cooper và bộ tộc Oneida
Vào tháng 4 năm 1778, 47 chiến binh thuộc bộ tộc Oneida khởi hành từ Kanonwalohale (nay thuộc Vernon, New York) trong điều kiện tuyết lạnh để mang theo một loại vũ khí quan trọng hơn cả súng đạn: thức ăn. Lúc này, Quân đội Lục địa Mỹ do George Washington chỉ huy đang trong tình trạng suy sụp nặng nề vì đói khát và bệnh tật, nhiều binh sĩ chết vì thiếu lương thực hơn là do vũ khí địch. Chuyến đi kéo dài 200 dặm qua tuyết kết thúc tại trại đóng quân Valley Forge, Pennsylvania vào ngày 15 tháng 5. Trong số họ có Polly Cooper, một phụ nữ Oneida với nhiệm vụ cứu sống binh lính thông qua việc cung cấp thức ăn và hỗ trợ chế biến.
Dù có vai trò quan trọng, thông tin về Polly Cooper trong các tài liệu thuộc địa rất hạn chế, không có chữ ký hay ghi chép cụ thể. Một vài tài liệu cá nhân ghi nhận sự xuất hiện của nhóm Oneida tại trại, nhưng không nhắc đến bà cụ thể. Bộ nhớ về những đóng góp của Cooper đã được duy trì qua truyền miệng trong các gia đình Oneida, cho tới khi các nhà sử học như Chief William Honyost Rockwell ghi chú lại đầu thế kỷ 20.
Vai trò của Polly Cooper trong công cuộc cứu đói tại Valley Forge
Bộ tộc Oneida thuộc sáu quốc gia của liên minh Haudenosaunee, với cơ cấu xã hội theo dòng họ mẫu hệ. Phụ nữ giữ vai trò truyền dạy kiến thức về văn hóa và nông nghiệp trong cộng đồng, nên khi Tổng tư lệnh George Washington yêu cầu hỗ trợ, thủ lĩnh Shenendoah của Oneida đã quyết định gửi đi lực lượng có kỹ năng tốt nhất cùng nguồn cung cấp ngô trắng quý giá. Polly Cooper được chọn đi theo vì bà thông thạo kỹ thuật trồng trọt và chế biến ngô.









