Vai trò và sự phát triển của thỏa thuận nhận tội tại Mỹ
Thỏa thuận nhận tội là phương thức trong đó bị cáo đồng ý từ bỏ quyền được xét xử công khai và một số quyền khác để đổi lấy việc giảm nhẹ cáo buộc hoặc mức án, qua đó giúp quá trình xử lý pháp lý diễn ra nhanh chóng và hiệu quả. Theo Báo cáo của Nhóm công tác về Thỏa thuận nhận tội của Hiệp hội Luật sư Mỹ, có những khu vực tại nước này không tổ chức phiên tòa xét xử hình sự trong nhiều năm liền do ưu tiên sử dụng thỏa thuận nhận tội.
Tuy nhiên, sự bùng nổ của phương thức này có tác động từ loạt phán quyết của Tòa án Tối cao Mỹ, vốn trao cho kiểm sát viên quyền lớn trong việc đề nghị và tạo áp lực buộc bị cáo từ bỏ quyền xét xử. Điều này làm dấy lên câu hỏi về sự công bằng và tính minh bạch trong hệ thống pháp luật vốn đề cao quyền bào chữa công bằng.
Phán quyết của Tòa án Tối cao trong vụ Hunter v. U.S. và hệ quả pháp lý
Ngày 18/6, Tòa án Tối cao đã xem xét vụ việc Hunter v. U.S., tập trung vào việc liệu bị cáo đã từ bỏ quyền kháng cáo theo thỏa thuận nhận tội có thể sau đó khiếu nại về điều khoản bắt buộc phải uống thuốc tâm thần hay không, bởi ông cho rằng điều đó xâm phạm quyền tự do cơ bản về quá trình tố tụng hợp pháp.
Munson Hunter III, từng bị cáo buộc 10 tội danh gian lận ngân hàng và điện tử, đã nhận tội một tội hỗ trợ gian lận điện tử và từ bỏ quyền kháng cáo. Ban đầu, thỏa thuận này có vẻ thuận lợi nhưng ông không biết chính xác mức án do tòa sẽ tuyên. Sau đó, ông bị kết án 51 tháng tù, kèm ba năm quản chế và phải dùng thuốc điều trị sức khỏe tâm thần. Khi biết quy định dùng thuốc, Hunter kháng cáo và cho rằng chính phủ không có quyền ép buộc ông như vậy.





