Cuộc biểu tình kéo dài và vai trò của âm nhạc kháng chiến

Cuộc biểu tình tại Jantar Mantar, Ấn Độ, bắt đầu từ ngày 6/6/2026 sau khi một bài thi NEET bị rò rỉ đã nhanh chóng lan rộng thành phong trào sinh viên với nhiều đòi hỏi vượt xa nguyên nhân ban đầu. Ban đầu do tổ chức tự xưng Cockroach Janta Party (CJP) khởi xướng, phong trào đến nay đã bước sang tuần thứ bảy với số lượng người tham gia vượt xa kỳ vọng. Dù cảnh sát thường xuyên sử dụng hơi cay để giải tán, tinh thần đấu tranh không hề suy giảm mà còn được thể hiện qua các đoạn video trên mạng xã hội kết hợp với các bài hát mang hàm nghĩa chống áp bức sâu sắc.

Đặc biệt, những đoạn phim lan truyền trên Instagram không có lời bình luận mà chỉ được cắt ghép cùng các bài hát kháng chiến, tiêu biểu là các nazm của các nhà thơ từ nhiều thập niên trước. Các thế hệ trẻ, dù không sống trong hoàn cảnh lịch sử của những bài thơ, vẫn dùng chúng để diễn đạt cơn phẫn nộ hiện tại, chứng minh sức sống lâu dài của âm nhạc phản kháng.

Những bài nazm và ca khúc kháng chiến cổ điển

Faiz Ahmad Faiz sáng tác bài "Hum Dekhenge" năm 1979, như lời đáp trả trực tiếp đối với luật pháp quân sự do Tướng Zia-ul-Haq áp đặt ở Pakistan. Bài thơ đã từng bị đàn áp mạnh mẽ, nhưng năm 1986, ca sĩ Iqbal Bano biểu diễn bài hát này tại Lahore trong chiếc sari đen, vốn bị cấm theo luật của chế độ lúc bấy giờ. Dù mất điện giữa chừng, bà vẫn tiếp tục hát, cùng sự đồng lòng của 50.000 người có mặt hô vang khẩu hiệu "Inquilab Zindabad". Mặc dù không ai trong số người biểu tình hiện tại từng chứng kiến sự kiện đó, thông điệp của bài thơ về quyền lực tạm thời vẫn giữ nguyên giá trị.