Bối cảnh chiến sự và mở rộng mục tiêu tấn công

Kể từ khi cuộc xung đột giữa Mỹ và Iran bùng phát trở lại sau thời gian ngừng bắn không ổn định, các đòn tấn công của Mỹ đã không còn chỉ nhằm vào các cơ sở ven biển hoặc mục tiêu hàng hải ở eo biển Hormuz. Thay vào đó, khoảng một tuần gần đây, truyền thông Iran và giới chức địa phương liên tục báo cáo các đòn tấn công vào cầu, hầm đường, tuyến đường bộ, đường sắt, các trạm điện và nhà máy khử mặn tại khu vực miền Nam của Iran, đặc biệt là tỉnh Hormozgan, nằm ngay phía bắc eo biển Hormuz.

Cụ thể, ngày 17/7, sáu cây cầu tại huyện Khamir đã chịu các trận tấn công, tiếp sau đó là các báo cáo về thiệt hại tại hai hầm đường và thêm hai cầu khác trong cùng tỉnh. Các vụ tấn công này khiến ít nhất tám người thiệt mạng chỉ riêng trong đòn phá hủy cầu.

Chiến lược tác chiến của Mỹ nhằm ngăn chặn di chuyển và tái thiết

Phân tích từ chiến trường cho thấy Mỹ thực hiện các đợt tấn công có kế hoạch rõ ràng. Làn sóng đầu tiên đánh vào các cây cầu nằm phía tây và phía bắc thủ phủ tỉnh Bandar Abbas. Đợt tấn công thứ hai nhằm vào một cầu khác ở phía đông, một cầu ở phía bắc và hai hầm đường gần Bandar Abbas bị phá hủy. Ngoài ra, một phần tuyến đường sắt phía tây thành phố Bandar Abbas cũng chịu thiệt hại.

Chuyên gia an ninh quốc tế Shukria Bradoost thuộc Trường Virginia Tech (Mỹ) nhận định mục tiêu chính của Mỹ vẫn là mở lại eo biển Hormuz nhưng hiện Washington không chỉ nhằm vào các mối đe dọa quân sự trực tiếp tới tàu thuyền mà còn muốn phá hủy hạ tầng giúp Iran duy trì, tái triển khai hay tăng cường sức ép quân sự trong khu vực. Vì vậy, các công trình cầu đường, hầm đường và đường sắt trở thành mục tiêu chính.