Một tiếng nói lạc nhịp giữa đa số bảo thủ
Hôm thứ Hai vừa qua, Tòa án Tối cao Mỹ đã ra phán quyết với tỷ lệ 5-4, cho phép chính quyền Tổng thống Donald Trump tiếp tục xây dựng phòng khiêu vũ rộng 90.000 foot vuông trên nền cũ của cánh Đông Nhà Trắng, bất chấp vụ kiện của Quỹ Bảo tồn Di sản Lịch sử Quốc gia vẫn đang được xét xử. Năm thẩm phán do các đời tổng thống Cộng hòa bổ nhiệm cho rằng tổ chức này nhiều khả năng không đủ tư cách pháp lý để khởi kiện, bởi lý do cảm thấy khó chịu hay không đồng tình không cấu thành một tổn hại cụ thể theo luật định.
Điều khiến dư luận chú ý không phải là kết quả của phán quyết, mà là người đứng về phía thiểu số. Chánh án Roberts, vốn nổi tiếng là người thận trọng và thường ủng hộ quyền hạn của nhánh hành pháp, lần này đã cùng ba thẩm phán theo khuynh hướng tự do viết ý kiến bất đồng. Ông cho rằng khoản ngân sách thường niên dành cho việc bảo trì Nhà Trắng nhiều khả năng không cho phép Tổng thống sử dụng hàng trăm triệu USD tiền tài trợ tư nhân để phá dỡ cánh Đông và dựng lên một phòng khiêu vũ mới.
Kiến trúc, lịch sử và giới hạn quyền lực
Điều đặc biệt trong bản ý kiến của ông Roberts là cách ông lồng ghép chiều sâu lịch sử và văn hóa vào một vấn đề vốn thuộc phạm trù pháp lý khô khan. Ông trích lại một câu nói nổi tiếng từ bài diễn văn thời chiến năm 1943 của cựu Thủ tướng Anh Winston Churchill:












