Đêm nhạc và hoa henna bỗng thành tiếng la hét
Kuhestak là một làng chài nhỏ bên Eo Biển Hormuz, nơi người dân sống bằng nghề đánh cá và những đám cưới giản dị. Khách mời mặc váy sáng màu, đeo vòng hoa, tụ tập trong nhà một ngư dân để mừng con gái ông đi lấy chồng. Rồi mái nhà đổ sụp. Theo UN News Brief và thông tin ban đầu, vụ nổ xảy ra lúc 18 giờ GMT, khiến bốn người chết tại chỗ và hàng chục người chảy máu.
Trong số nạn nhân có một bé trai mà gia đình phải đưa đi chôn khi tiếng nhạc vẫn còn văng vẳng. Một phụ nữ trẻ 22 tuổi qua đời sau đó tại bệnh viện, nâng tổng số người chết lên năm người. Những con số này, dù còn khác nhau giữa các nguồn, đều cho thấy một thực tế, đây không phải là thao trường mà là một sân cưới đầy gia đình.
Lời kêu gọi điều tra độc lập và ngôn ngữ của luật nhân đạo
Ngay sau vụ việc, Hội Trăng Lưỡi Liềm Đỏ Iran đã gửi thư tới Tòa Hình Sự Quốc Tế ICC, yêu cầu một cuộc điều tra độc lập, vô tư, kỹ lưỡng và hiệu quả, dựa trên nguyên tắc phân biệt, tương xứng và các biện pháp đề phòng cần thiết trong tấn công theo Quy Chế Rome. Bộ Ngoại Giao Iran gọi đây là tội ác chiến tranh, trong khi Đại Sứ Iran tại Liên Hợp Quốc Gholamhossein Darzi kêu gọi Hội Đồng Bảo An lên án.
Phía Mỹ, người phát ngôn CENTCOM Tim Hawkins nói đang xem xét các báo cáo về thương vong dân sự. Các chuyên gia vũ khí được Saudi Gazette và Outlook India trích dẫn cho rằng thiệt hại cho thấy khả năng trúng trực tiếp bởi đạn dược Mỹ chứ không phải mảnh văng. Dù kết luận cuối cùng cần điều tra, ngôn ngữ của luật nhân đạo quốc tế vẫn rõ ràng, một lớp học đầy bé gái không phải là đội hình quân sự, một sân cưới đầy gia đình không tự động thành mục tiêu hợp pháp.
Thời gian và địa điểm, 9 giờ 30 tối ngày 1 tháng 9 năm 2026, Kuhestak, Sirik, ven Eo Biển Hormuz, nơi một phần năm dầu khí toàn cầu đi qua.
Thương vong được báo cáo, 4 tới 5 người chết, 67 tới 68 người bị thương, nhiều phụ nữ và trẻ em, theo IRCS và truyền hình nhà nước Iran.
Yêu cầu pháp lý, thư gửi ICC đề nghị đánh giá theo Quy Chế Rome về phân biệt, tương xứng và đề phòng.
Với đặc tính dân sự của địa điểm là nơi tổ chức lễ cưới gia đình và sự hiện diện của dân thường, vụ việc làm dấy lên quan ngại nghiêm trọng theo luật nhân đạo quốc tế
Vệt máu không đứt đoạn trong ký ức người dân
Tehran Times mô tả Kuhestak không phải là sự cố chiến trường đơn lẻ mà là một mục nữa trong sổ cái dài về nỗi đau dân thường, nối tiếp vụ việc tại trường tiểu học Shajareh Tayyebeh ở Minab ngày 28 tháng 2, nơi hàng trăm trẻ em được cho là đã thiệt mạng. Amnesty International và Human Rights Watch từng kêu gọi điều tra các vụ tấn công vào trường học như tội ác chiến tranh tiềm tàng.
Điều làm vết thương sâu hơn là sự im lặng của các thiết chế được tạo ra để lên tiếng. Khi công lý phụ thuộc vào danh tính của người bị cáo buộc, nó không còn là công lý. Đối với người dân vùng Vịnh, nếu thương vong dân sự ở quy mô này được chấp nhận như chi phí cho mục tiêu, giá trị của các cam kết an ninh sẽ sụp đổ.
Giữ lại nhân tính giữa tiếng bom và tiếng nhạc
Trong đống đổ nát của Kuhestak, những gì còn lại không chỉ là ghế gãy và vòng hoa rơi mà là câu hỏi, biện pháp đề phòng nào đã được thực hiện để xác nhận mục tiêu quân sự tồn tại bên trong một ngôi nhà đầy gia đình đang ăn mừng. Nói rằng dân thường không phải mục tiêu dự kiến là chưa đủ. Ý định quan trọng, nhưng bản chất của mục tiêu, biện pháp đề phòng và thiệt hại dân sự có thể lường trước cũng quan trọng.
Những người sống sót cần tên, bằng chứng và trách nhiệm, không chỉ một tuyên bố tiếc nuối. Và cộng đồng quốc tế cần một cuộc điều tra có thể chịu được sự giám sát công khai, nếu không nguyên tắc bảo vệ dân thường trong chiến tranh sẽ bị chính những quả bom chôn vùi.













