Tên thật và biệt danh gắn bó từ tuổi thơ
Jimmy không phải là tên thật mà chỉ là biệt danh mà tác giả dùng gọi người bạn của mình từ khi còn nhỏ. Thực tế, tên anh là José Miguel, song cái tên Jimmy được dùng phổ biến và bartender chấp nhận, thể hiện một nét văn hóa trẻ trung khi ấy trong cộng đồng bạn bè. Tác giả chỉ mới nhận ra sự ra đi của Jimmy cách đây mấy ngày từ một cuộc trò chuyện tình cờ với người chung xóm, dù thực tế đã ba năm kể từ khi Jimmy mất vì ung thư.
Việc biết tin muộn khiến tác giả cảm nhận sự hối hận sâu sắc vì không cố gắng giữ liên lạc, cũng như tiếc nuối những cuộc nói chuyện đã không thể diễn ra. Nỗi đau còn nhân lên khi nghĩ đến gia đình của bạn, nhất là vợ con của Jimmy, được nhắc qua một cách nhẹ nhàng trong câu chuyện khiến nhiều cảm xúc dâng trào.
Những ngày tháng bệnh tật và cô đơn trong mùa hè 1981
Mùa hè năm 1981, tác giả mắc phải căn bệnh viêm gan gây mệt mỏi, vàng da rõ rệt và được bác sĩ yêu cầu nghỉ ngơi tuyệt đối. Căn phòng của ông trở thành nơi giam cầm vì phải tránh tiếp xúc với bạn bè do tính lây truyền của bệnh. Nhiệt độ nóng bức tại Valencia vào tháng tám càng làm cho không gian thêm ngột ngạt, với gió do chiếc quạt cũ luân phiên thổi thay vì làm mát.
Tuy đã nhận được vài cuộc gọi thăm hỏi từ bạn bè, dần dần họ xa cách vì sợ lây nhiễm cũng như bởi những hạn chế của gia đình và mong muốn tận hưởng kỳ nghỉ hè. Tác giả hiểu được sự lý giải đó, song trong lòng vẫn cảm thấy cô đơn và mệt mỏi bởi căn bệnh hành hạ. Những ngày dài ảm đạm trôi qua trong căn phòng với ánh sáng mờ ảo và sự quan tâm chủ yếu đến từ mẹ và bố qua việc đọc tin tức sức khỏe qua điện thoại.





