Vũ lực như công cụ chính trị từ thời kỳ độc lập

Bob Kabamba Kazadi, giáo sư khoa học chính trị Đại học Liège, trong buổi trò chuyện trực tuyến Space live do Stanis Bujakera Tshiamala tổ chức ngày thứ Sáu, đã phân tích về sự phụ thuộc vào vũ lực trong hệ thống chính trị Cộng hòa Dân chủ Congo (RDC). Ông gọi đây là “tội nguyên thủy” của hệ thống khi vũ lực thường xuyên được dùng như phương tiện tiếp cận các cuộc đàm phán chính trị. Từ những cuộc khủng hoảng chính trị đầu những năm 1960 như các sự kiện năm 1960, 1961, 1964 và 1967, đến những thập niên 1970 và 1980, việc sử dụng vũ lực dần trở thành phương cách hợp thức hóa quyền lực.

Chu kỳ nổi dậy và đối thoại trong chính trường Congo

Vai trò của "tướng không quân" trong quân đội và chính trị

Giáo sư cũng chỉ ra rằng hiện tượng này không chỉ diễn ra trong chính trường mà còn ảnh hưởng đến cơ cấu lực lượng quân đội. Một số chỉ huy nhóm vũ trang được phong làm “tướng không quân” mà không có binh lính thực tế. Họ sống tại các khách sạn ở Kinshasa cùng với quân hàm nhưng chiến đấu viên của họ vẫn hoạt động ở tiền tuyến dưới sự chỉ huy của các trợ lý, những người này cũng mong muốn về Kinshasa và được thăng cấp tương tự. Cơ chế này phản ánh sự phân chia quyền lực theo kiểu chỉ huy danh nghĩa và quyền lực thực tế khác biệt trong quân đội Cộng hòa Dân chủ Congo.

Những điều bổ ích từ bài viết

  • Sự dùng vũ lực là nguyên nhân sâu xa và lâu dài của bất ổn chính trị tại Cộng hòa Dân chủ Congo.
  • Các nhóm bị loại khỏi đàm phán chính trị thường chọn con đường vũ trang để yêu cầu quyền tham gia.
  • Hiện tượng "tướng không quân" thể hiện sự phân tách quyền lực giữa chỉ huy danh nghĩa và người chỉ huy thực tế trong quân đội Congo.
  • Chu kỳ nổi dậy và đối thoại đã trở thành đặc trưng của hệ thống chính trị Congo từ những năm 1960 đến nay.
  • Hiện tượng này đã được duy trì và trở thành công cụ để tự chiếm lĩnh quyền lực trong hệ thống chính trị đất nước.

Đăng ký bản tin QMVN

Nhận tin tổng hợp mỗi sáng - chỉ những bài đáng đọc, không spam.