Ngôn ngữ thế giới cổ đại đa dạng vượt trội so với hiện nay
Theo một nghiên cứu vừa được công bố trên tạp chí khoa học uy tín "Science" bởi nhóm chuyên gia đến từ Tây Ban Nha, Mỹ và Đức, thời kỳ từ khoảng 1000 năm trước Công nguyên đến 1000 năm sau Công nguyên có thể là thời kỳ đỉnh cao của sự đa dạng ngôn ngữ trên thế giới. Các nhà nghiên cứu ước tính vào lúc đó, nhân loại có thể đã sử dụng đến khoảng 50.000 ngôn ngữ khác nhau, tức gấp khoảng 10 lần so với gần 7.500 ngôn ngữ hiện vẫn còn tồn tại. Đây là kết quả của quá trình tăng trưởng dân số và sự phát triển của xã hội trong kỷ Holocene, bắt đầu từ khoảng 12.000 năm trước.
Trước khi có nông nghiệp, số lượng ngôn ngữ được sử dụng trên toàn cầu có thể chỉ khoảng 4.500 đến 6.200. Sự gia tăng dân số kéo theo sự phân hóa xã hội đa dạng đã dẫn đến sự bùng nổ các ngôn ngữ. Tuy nhiên, sau thời kỳ "vàng son" này, sự xuất hiện và mở rộng của các đế chế lớn góp phần làm giảm đáng kể số lượng ngôn ngữ khi một số ngôn ngữ chiếm ưu thế lan rộng khiến các ngôn ngữ nhỏ hơn dễ bị biến mất.
Hình tượng Tháp Babel và ý nghĩa lịch sử
Chuyện về Tháp Babel trong Kinh Thánh kể về thời điểm nhân loại từng thống nhất nói một thứ ngôn ngữ duy nhất trước khi chia rẽ thành nhiều ngôn ngữ dẫn đến sự phân tán ra khắp thế giới. Truyền thuyết này gắn liền với công trình xây dựng một tháp cao đến tận trời thuộc thành Babylon cổ đại, có thể là cảm hứng từ đền tháp Etemenanki thờ thần Marduk, được dựng lên vào thế kỷ 6 trước Công nguyên.









