Hoàn cảnh của các cô gái Rohingya trong trại tị nạn Cox's Bazar

Tại các trại tị nạn quá tải ở Cox's Bazar, Bangladesh, có hơn 1,2 triệu người Rohingya vô quốc tịch chủ yếu là phụ nữ và trẻ em, bị giới hạn tự do di chuyển và gần như không được phép làm việc chính thức. Cuộc sống hằng ngày của họ được điều chỉnh bằng các điểm kiểm soát và thẻ hỗ trợ thay vì giờ học hay hộ lương. Đặc biệt, các cô gái tuổi vị thành niên phụ thuộc rất nhiều vào người thân nam giới và tổ chức nhân đạo để có thực phẩm, chỗ ở và sự an toàn, khiến họ gần như không có tiếng nói trong việc định đoạt tương lai.

Khi nguồn tài trợ quốc tế cắt giảm, Chương trình Lương thực Thế giới cảnh báo rằng phiếu thực phẩm đã giảm vào năm 2023 sẽ còn bị giảm sâu hơn nữa, khiến gia đình phải sống nhờ khoảng một nửa lượng lương thực trước đây. Trong hoàn cảnh đó, nhiều phụ huynh bắt đầu tính đến việc giao con gái cho các môi giới hoặc để con em lên tàu đối mặt nguy hiểm để kiếm sống. Song song đó, các trường học và trung tâm thanh thiếu niên đã đóng cửa do thiếu kinh phí, làm mất đi những nơi từng bảo vệ các em gái khỏi nạn cưỡng ép kết hôn và bạo lực.

Hành trình hôn nhân nguy hiểm biến tướng thành buôn người

Sau quãng thời gian sống trong trại, hôn nhân đối với nhiều gia đình Rohingya không chỉ là việc cá nhân mà còn là kế sách sinh tồn. Nhiều gia đình đồng ý cho con gái chưa thành niên kết hôn với những người đàn ông đang làm việc bất hợp pháp ở Malaysia, Thái Lan hoặc Indonesia. Những môi giới hứa hẹn tổ chức trọn gói từ đưa con gái ra khỏi trại, qua Teknaf ở cực nam Bangladesh, rồi vượt vịnh Bengal đến các quốc gia Đông Nam Á khác.