Sự cố rơi máy bay Pan Am năm 1952 và những tác động lâu dài

Ngày 11 tháng 4 năm 1952, chuyến bay 526A của hãng Pan American, khởi hành từ San Juan, Puerto Rico, hướng đến sân bay Idlewild ở New York (nay là Sân bay Quốc tế John F. Kennedy), đã gặp nạn ngay sau khi cất cánh. Chiếc Douglas DC-4 mang tên "Clipper Endeavor" mất công suất tại hai động cơ bên phải trong quá trình tăng độ cao ban đầu chỉ chưa đến 9 phút bay. Phi công John C. Burn phải thực hiện hạ cánh khẩn cấp trên mặt nước ngay gần bờ biển Puerto Rico.

Mặc dù tất cả 69 hành khách và phi hành đoàn ban đầu sống sót sau vụ hạ cánh khẩn cấp, chỉ còn 17 người thoát chết cuối cùng. Nguyên nhân chính dẫn đến 52 nạn nhân tử vong là do nhiều người đã không tuân theo chỉ thị của phi công rời khỏi máy bay, phần lớn vẫn cố gắng nán lại trên cabin và không tháo phao cứu sinh do không được hướng dẫn kỹ lưỡng trước đó. Khó khăn ngôn ngữ giữa các hành khách chủ yếu nói tiếng Tây Ban Nha và phi hành đoàn cũng góp phần làm trì hoãn việc sơ tán. Thêm vào đó, sóng biển mạnh và lo sợ cá mập khiến nhiều người chọn cách ở lại trong thân máy bay, dẫn tới việc họ bị chết đuối khi phần đuôi tàu bị tách ra, làm máy bay chìm nhanh dưới đại dương.