Khởi đầu khiêm tốn của Blue Cross Ấn Độ
Blue Cross Ấn Độ (BCI) có trụ sở tại Chennai nổi tiếng với các hoạt động cứu hộ và bảo vệ quyền lợi động vật trong suốt hơn sáu thập kỷ. Hành trình bắt đầu khiêm tốn vào năm 1959, khi phi công Captain V. Sundaram mang về nhà hai chú chó con bị mắc kẹt sau trận lũ tại khu T. Nagar, Madras (nay là Chennai). Cùng với vợ là Usha và ba con là Suresh, Chinny Krishna, và Vijayalakshmi, gia đình Sundaram dựng các chuồng tạm tại nhà để chăm sóc và đón nhận các con vật bị thương hoặc bị bỏ rơi trên khắp thành phố.
Ban đầu hoạt động mang tính chất một mạng lưới không chính thức dưới tên Animal Aid Association, đến năm 1964 tổ chức chính thức đăng ký dưới tên Blue Cross Ấn Độ với chín thành viên sáng lập, bao gồm Sundaram cùng gia đình và các nhà ủng hộ đầu tiên như ông Daivasigamony, thư ký Hiệp hội Bóng đá Ấn Độ thời đó.
Phản ứng trước những khiếm khuyết của hệ thống đô thị
Ngay từ đầu, BCI không chỉ đơn thuần là nơi bảo vệ động vật mà còn như một phản ứng trước các thiếu sót trong hệ thống quản lý đô thị của Chennai. Chủ tịch Chinny Krishna nhớ lại rằng trong những năm đầu, hoạt động hoàn toàn dựa vào công sức của các tình nguyện viên nhưng dần nhận ra rằng lòng tốt thì cần phải đi kèm sự tổ chức chuyên nghiệp để đảm bảo thành công và tính bền vững.
Thế nên BCI dần chuyển sang vận hành theo phương pháp có hệ thống với nhân viên được đào tạo bài bản, quy trình giám sát chuyên nghiệp, đồng thời duy trì cam kết toàn bộ nguồn quỹ đều được sử dụng trực tiếp cho việc bảo vệ động vật.
Nhờ sự hỗ trợ từ các tổ chức quốc tế ở cả Anh và các nguồn bên ngoài, BCI đã có thể mở rộng và xây dựng các trung tâm bảo vệ trong những năm cuối thập niên 1980, đánh dấu bước chuyển mình quan trọng từ một nhóm tự phát thành một tổ chức quản lý hiệu quả và minh bạch.
Chương trình kiểm soát sinh sản động vật và cải cách chính sách
Đặc biệt, BCI không chỉ dừng lại ở việc cứu hộ, mà còn góp phần thay đổi cả những chính sách mang tính tàn bạo của chính quyền địa phương liên quan đến chó hoang. Vào thập niên 1960, hầu hết chó hoang tại Madras bị nhốt trong các trại của thành phố không có lương thực, nước uống, và bị giết bằng điện giật – phương pháp dã man còn tồn tại từ những năm 1860.
Chinny Krishna cho biết ông từng mỗi ngày mang nước đến cho những con chó trong trại để giảm bớt đau đớn trước khi chúng bị giết. Hình thức tiêu diệt chó mà chính quyền áp dụng nhằm kiểm soát số lượng chó hoang và phòng ngừa bệnh dại tuy nhiên không đạt hiệu quả vì số lượng chó và ca bệnh dại vẫn tăng lên thay vì giảm.
Từ thực tiễn đó, BCI đã phát triển chương trình Kiểm Soát Sinh Sản Động Vật (Animal Birth Control – ABC) với phương pháp "bắt, triệt sản và thả lại", lấy cảm hứng từ việc triệt sản chó mèo trong các phòng khám thú y tư nhân và các chiến dịch kế hoạch hóa gia đình của Ấn Độ. BCI bắt đầu thử nghiệm chương trình này từ năm 1964 và từ đó thay đổi dần chính sách quản lý chó hoang.
Đến năm 1990, Tổ chức Y tế Thế giới chính thức công nhận phương pháp ABC kết hợp tiêm phòng chống dại (ABC-AR) là giải pháp hiệu quả. Madras Corporation chính thức ngừng việc tiêu hủy chó hoang từ năm 1996 và áp dụng chương trình này, tiếp theo là Lễ hội Phúc lợi Động vật Ấn Độ vào năm 1997 và Bộ Chính phủ Ấn Độ thông qua luật Kiểm Soát Sinh Sản Động Vật năm 2001, khiến chương trình này trở thành quy định bắt buộc trên toàn quốc.
Chinny Krishna lý giải sự tăng trưởng của đàn chó hoang có liên quan trực tiếp đến nguồn thức ăn và quản lý chất thải trên đường phố bởi chó hoang có vùng lãnh thổ riêng. Việc triệt sản giúp ổn định số lượng chó mà không tạo ra khoảng trống cho chó mới di chuyển đến thay thế như khi tiêu diệt bừa bãi.
Hoạt động đa dạng, minh bạch và nhân văn
Blue Cross Ấn Độ không từ chối cứu chữa bất kỳ con vật nào, theo lời giám đốc Shanthi Sekar. Phần lớn số ca cứu hộ liên quan đến các vụ tai nạn giao thông với thương tích nghiêm trọng. Khi không thể cứu sống, BCI tập trung vào giảm đau, chăm sóc tận tình và đảm bảo cho con vật được ra đi trong sự tôn trọng, nhân phẩm.
BCI từng đối mặt với cáo buộc về quản lý yếu kém và bỏ bê, nhưng Ban lãnh đạo nhấn mạnh sự minh bạch và chuyên nghiệp trong mọi hoạt động. Các ca tử vong trong bệnh viện không đồng nghĩa với sự thiếu trách nhiệm, đặc biệt trong những đợt bùng phát dịch bệnh như parvovirus ở chó con, nơi tổ chức áp dụng nghiêm ngặt các quy trình cách ly và vệ sinh sau từng lượt vận chuyển động vật.
Khi bước sang thập kỷ thứ bảy tồn tại, BCI khẳng định hướng đi dài hạn là góp phần xây dựng một hệ thống đô thị khoa học, hết khuyết điểm trong quản lý chất thải và phúc lợi động vật. Trong một tương lai lý tưởng, không còn cần đến tổ chức cứu hộ khẩn cấp hay hệ thống phúc lợi song song. Song cho đến lúc đó, Blue Cross Ấn Độ vẫn tiếp tục nỗ lực không ngừng.
Những điều bổ ích từ bài viết
- Blue Cross Ấn Độ hoạt động hơn 60 năm, bắt đầu từ việc cứu hộ động vật tại Chennai.
- Chương trình Kiểm Soát Sinh Sản Động Vật của BCI đã góp phần giảm số ca bệnh dại và thay đổi chính sách chó hoang Ấn Độ.
- Tổ chức chuyển mình từ nhóm tình nguyện viên sang mô hình chuyên nghiệp với nhân viên được đào tạo và minh bạch tài chính.
- Việc triệt sản chó hoang là giải pháp hiệu quả thay thế việc tiêu diệt dã man trước đây.
- BCI không chối từ cứu chữa động vật bị thương nặng, tập trung cả vào giảm đau và duy trì phẩm giá cho vật nuôi.
Đăng ký bản tin QMVN
Nhận tin tổng hợp mỗi sáng - chỉ những bài đáng đọc, không spam.
Bài viết được biên tập với sự hỗ trợ của công cụ trí tuệ nhân tạo (AI), tổng hợp từ các nguồn tin dẫn bên dưới và đã qua kiểm duyệt của toà soạn Quang Minh Việt Nam.







