Can thiệp vào lệnh bảo lãnh chỉ khi quyền tự do gây thiệt hại nghiêm trọng cho công lý

Vào ngày 22/7/2026, Tòa án tối cao Ấn Độ đã nhấn mạnh rằng việc can thiệp nhằm hủy bỏ các lệnh bảo lãnh chỉ được thực hiện khi việc tiếp tục tự do của bị cáo gây ra hậu quả nghiêm trọng, làm suy yếu việc thực thi công lý. Tòa phản đối việc các đơn kiện các quyết định bảo lãnh thường xuyên được đưa lên Tòa theo Điều 136 Hiến pháp nhằm xin can thiệp, cho rằng thẩm quyền xét xử đặc biệt này chỉ nên áp dụng trong các trường hợp ngoại lệ.

Phát biểu trong phiên xử liên quan đến đơn kháng cáo của Cục Thực thi (Enforcement Directorate – ED) và chính quyền Bang Chhattisgarh nhằm phản đối lệnh bảo lãnh của Tòa án Tối cao Bang Chhattisgarh dành cho Chaitanya Baghel, con trai cựu Thủ hiến Bhupesh Baghel, trong các vụ án liên quan đến nghi án gian lận rượu, Đoàn Thẩm phán gồm Chánh án Surya Kant và Thẩm phán Joymalya Bagchi cùng V. Mohan đã đưa ra quan điểm trên.

Thẩm quyền Điều 136 không nên trở thành công cụ xem xét chi tiết từng lỗi pháp lý của lệnh bảo lãnh

Thẩm phán Bagchi đặt câu hỏi liệu Tòa tối cao có nên kiểm tra mọi điểm bất hợp pháp được cho là có trong lệnh bảo lãnh và tước bỏ quyền tự do của bị cáo chỉ dựa trên cơ sở đó khi áp dụng Điều 136 hay không. Ông nêu rõ: “Việc can thiệp theo Điều 136 phải dựa trên thước đo liệu việc duy trì tự do có tạo ra sự thiệt hại nghiêm trọng, tác động đến việc thực thi công lý hay không. Một tòa án là nơi xét xử cuối cùng có đúng khi lấy kỹ thuật pháp lý của lệnh bảo lãnh làm duy nhất căn cứ để tước đi quyền tự do của một người?”