Hành trình sự nghiệp và lưu lạc của Emanuel Lasker

Emanuel Lasker sinh năm 1868 tại Berlinchen, khu vực ngày nay thuộc Ba Lan, trong một gia đình Do Thái. Ông theo học phổ thông tại Berlin và tiếp tục đến Đại học Göttingen để nghiên cứu toán học. Năm 1894, Lasker trở thành nhà vô địch cờ vua thế giới khi đánh bại Wilhelm Steinitz trong loạt đấu diễn ra tại Mỹ và Canada, trở thành nhà vô địch thứ hai trong lịch sử cờ vua. Ông giữ vững danh hiệu này tới năm 1921, tức là 27 năm - thời gian dài nhất trong lịch sử giải đấu này.

Bên cạnh thành tích trong lĩnh vực cờ vua, năm 1900, Lasker bảo vệ thành công luận án tiến sĩ tại Đại học Erlangen. Ông tiếp tục thi đấu và dự nhiều giải quanh thế giới nhưng vẫn giữ mối liên hệ với Đức cho đến năm 1933. Khi phát xít Đức lên nắm quyền, Lasker phải trốn thoát qua Hà Lan, London rồi Moskva trước khi định cư tại New York, Hoa Kỳ.

Đòn chính trị đối với Emanuel Lasker và phản ứng muộn màng của Đại học Erlangen

Năm 1938, chính quyền phát xít Đức thu hồi quốc tịch của Emanuel Lasker. Một năm sau đó, Đại học Erlangen - nơi ông từng nhận bằng tiến sĩ - cũng thu hồi học vị này với lý do cho rằng Lasker không xứng đáng mang bằng đại học của Đức vì đã bị tước quốc tịch. Quyết định này dựa trên nền tảng chính trị và tư tưởng phát xít, gây tổn hại nghiêm trọng danh dự và sự nghiệp của ông.