Bối cảnh thỏa thuận và sự khởi đầu của căng thẳng mới

Giai đoạn hai của cuộc chiến tranh giữa Iran và Mỹ tập trung chủ yếu vào tương lai của eo biển Hormuz. Vào ngày 14/6, hai bên ký kết một bản ghi nhớ (MoU) trong đó Iran đồng ý cho các tàu thuyền đi qua mà không thu phí trong 60 ngày, đồng thời hợp tác với Oman để xác định cách thức quản lý và dịch vụ hàng hải tại khu vực này trong tương lai. Tuy nhiên, chỉ sau hai ngày, Cơ quan eo biển Vịnh Ba Tư (PGSA) do Iran thành lập tháng 5 đã ban hành các quy định mới, khẳng định quyền kiểm soát hoạt động vận tải qua eo biển, yêu cầu các tàu phải có giấy phép và bảo hiểm được PGSA phê duyệt. Mặc dù ban đầu miễn phí, song tổ chức này dự kiến sẽ áp đặt phí dịch vụ trong tương lai, biến thỏa thuận trở thành một kết quả pháp lý cho lợi ích của Iran.

Vào ngày 21/6, các phái đoàn Mỹ và Iran gặp nhau ở Thụy Sĩ, dẫn đến việc Mỹ gỡ bỏ một số lệnh trừng phạt ngày hôm sau. Tuy nhiên, PGSA vốn đã bị Mỹ áp lệnh trừng phạt không được dỡ bỏ rõ ràng, khiến các công ty vận tải dè dặt khi làm việc với tổ chức này.

Căng thẳng leo thang và các động thái của các bên

Từ ngày 23 đến 25/6, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio thăm UAE, Kuwait và Bahrain, kết thúc bằng cuộc họp Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh (GCC) tại Bahrain. Trong thời gian này, Tổ chức Hàng hải Quốc tế (IMO) phối hợp với Oman công bố hành lang tạm thời gồm hai tuyến, một đi qua Oman và một do Iran đề xuất ở phía bắc. Điều này đồng nghĩa với việc tuyến của Oman được chính thức hóa.