Bối cảnh chính trị của Tamil Nadu và quyền lực không tuyệt đối của Thủ tướng

Tamil Nadu, Ấn Độ, vốn nổi tiếng với chính trường đề cao cá nhân và tranh đấu quyền lực quyết liệt. Trong lịch sử bầu cử tại bang này, không một Thủ tướng dù có vị thế vững chắc nào lại không thể bị cử tri bác bỏ. Sự thực này được chứng minh xuyên suốt từ kỳ bầu cử đầu tiên của Quốc hội bang Madras (cũ) năm 1952 cho đến những thập niên gần đây.

Trường hợp đầu tiên ghi nhận việc một Thủ tướng Tamil Nadu thất bại trong cuộc bầu cử xuất phát từ năm 1952, khi Thủ tướng P.S. Kumaraswami Raja thuộc đảng Quốc đại (Congress) bị ứng viên độc lập D.K. Raja đánh bại tại khu vực Srivilliputhur. Đây là dấu mốc thể hiện ngay từ những ngày đầu tiên, quyền lực chính trị không phải bất khả xâm phạm.

Cuộc bầu cử lịch sử năm 1967 làm thay đổi hoàn toàn bản đồ chính trị

Năm 1967, cuộc bầu cử Quốc hội bang mang tính bước ngoặt khi Đảng Dravida Munnetra Kazhagam (DMK) - một đảng khu vực - lần đầu tiên lên nắm quyền, thay thế cho Đảng Quốc đại sau nhiều thập kỷ thống trị. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Ấn Độ độc lập, một đảng khu vực thành công vượt qua đảng toàn quốc để chiếm đa số.

Giai đoạn này cũng là lúc phong trào chống Hindi diễn ra mạnh mẽ và bạo lực, do DMK lãnh đạo, thu hút nhiều sinh viên tham gia và gây mất ổn định xã hội. Đồng thời, giá cả hàng hóa tiêu dùng tăng cao đã khiến người dân bất mãn với chính quyền Đảng Quốc đại tại Tamil Nadu.