Cuốn sách và sự nhạy cảm của tác giả
Mikhail Mishin đã phải vượt qua những khó khăn trong việc phơi bày đời tư qua cuốn sách "Ai để mình chúc mừng". Những nét lo lắng và tự vấn của ông được thể hiện rõ trong phần mở đầu, khi ông tự nhận rằng cuộc đời mình có thể được tóm tắt trong chỉ mười phút, hoặc với những ghi chú và chú giải trong mười lăm phút. Ông còn dự đoán rằng ở phút thứ hai mươi lăm, câu chuyện có thể chuyển thành một bài cáo phó. Điều này phần nào phản ánh tính cách đa sầu đa cảm cùng sự suy ngẫm sâu sắc của Mishin.
Nỗi lo của ông có thể xuất phát từ e ngại tác phẩm của mình sẽ bị hiểu nhầm như một ấn phẩm do gia đình tự xuất bản để tôn vinh một nhân vật gắn bó bằng mối quan hệ huyết thống. Tuy nhiên, trong cuốn sách, Mishin không chỉ nhắc đến những người từng đồng hành mà còn tưởng tượng về những mối quan hệ có thể có nhưng chưa từng đến, tạo nên một bức tranh phong phú xung quanh ông và những người nổi tiếng trong giới nghệ thuật.
Chân dung những người bạn nghệ sĩ
Cuốn sách của Mishin giống như một album gia đình với nhiều lời chúc mừng gửi tới các đồng nghiệp cùng những lời đáp từ chân thành. Dù Mishin bày tỏ sự băn khoăn, có thể nói nếu tác phẩm ra đời sớm hơn, sẽ có nhiều người còn sống để đón nhận sự trân trọng qua những trang sách này.
Mishin đi qua nhiều nơi từ Tashkent đến Leningrad và Moscow, mang theo mình những câu chuyện về các nhân vật nghệ thuật. Ông phổ biến đa dạng mảng nghệ thuật từ sân khấu hài kịch, điện ảnh đến văn học, đồng thời ghi lại những kỷ niệm về nghệ sĩ Yuri Nikulin, Rezo Gabriadze, Georgy Daneliya và nhiều cái tên quen thuộc khác. Mishin còn tạo dựng hình ảnh đầy sắc nét của nhà báo Viktor Loshak với phong cách đặc trưng của Odessan, thể hiện sự trân trọng đặc biệt dành cho văn hóa và con người nơi đây.









