Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế và nỗi sợ cái chết từ thuở nhỏ

Từ khi còn nhỏ, Natalie Altman đã có những nghi thức kiểm tra liên tục để đối phó với cảm giác bất an về điềm xấu và cái chết. Cô thường dành một giờ trước khi đi ngủ để chạm vào các vật dụng trong phòng mà cô tin liên quan đến điềm xấu, nhằm ngăn chặn thảm họa. Những nỗi sợ này bắt nguồn từ một rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) tập trung quanh chủ đề cái chết. Cô tin chắc rằng nếu không thực hiện đủ các nghi thức, người thân sẽ ra đi hoặc bản thân cô sẽ ốm nặng.

Cô nhớ lại: "Tôi phải đóng màn cửa nhiều lần, vì nếu tôi nghĩ về ai đó trong khi đóng, tôi lo rằng họ sẽ tự tử. Nếu tôi cười hoặc bĩu môi trước gương, tôi phải làm nó cân bằng hai bên mặt, nếu không tôi sẽ bị liệt nửa người." Những suy nghĩ ám ảnh này theo cô đi vào tuổi trưởng thành, gây ra những cơn hoảng loạn liên quan đến sức khỏe như sợ mắc bệnh ung thư vòm họng, viêm màng phổi hay đột quỵ.

Hành trình đối mặt với bệnh và những lần nhập viện không cần thiết

Ngay cả khi các bác sĩ nhiều lần khẳng định cô không mắc bệnh nghiêm trọng, Natalie vẫn không thể tin tưởng, buộc phải tìm kiếm những ý kiến khác. Cô từng phải tới bệnh viện nhiều lần do các cơn hoang tưởng về tình trạng sức khỏe của mình. Một chuyên gia tâm lý từng nhận định rằng mức độ lo âu của cô có thể khiến mối quan hệ sẽ thất bại.

Thực tế, cô trải qua nhiều phương pháp điều trị khác nhau, bao gồm đánh giá của 11 nhà trị liệu, hai bác sĩ tâm thần, liệu pháp thôi miên và liệu pháp nhận thức – hành vi. Dù đã được hỗ trợ, chứng OCD khiến cô thường xuyên kiểm tra điện thoại, tin nhắn của gia đình và bạn bè để trấn an rằng không có chuyện gì xấu xảy ra.

Tinh thần lạc quan và sự ủng hộ từ bạn trai

Trong khi vẫn chịu ảnh hưởng nặng nề từ OCD, Natalie may mắn có được sự hỗ trợ từ bạn trai của mình, Aaron, người đã tình nguyện tham gia trị liệu để hiểu rõ hơn về căn bệnh của cô. Anh giúp cô xử lý các ám ảnh bằng cách cùng theo dõi và hỗ trợ các nghi thức mà cô phải thực hiện hàng ngày.

Cô kể: "Khi không có Aaron ở bên, OCD trong tôi trở nên tồi tệ hơn rất nhiều. Nếu anh ấy đi công tác hoặc tham gia tiệc độc thân, tôi cảm thấy rất căng thẳng cho đến khi nhận được tin nhắn cho biết anh ấy vẫn an toàn." Những nghi thức hàng đêm của Natalie gồm nhắn tin chúc cha mẹ, kiểm tra vị trí gia đình qua ứng dụng theo dõi và đặt nhiều bộ hẹn giờ để an tâm hơn.

Công khai câu chuyện và nâng cao nhận thức về OCD

Việc chia sẻ hành trình của mình trên mạng xã hội TikTok đã giúp Natalie tìm thấy một cộng đồng đồng cảm. Cô cũng muốn xóa bỏ những định kiến, hiểu sai về OCD, đặc biệt là quan niệm sai lầm cho rằng đây chỉ đơn giản là sự sợ hãi hoặc thói quen quá sạch sẽ. Cô nhấn mạnh: "OCD không chỉ là lo sợ ung thư, nó còn là việc tự tạo ra các triệu chứng và bị ám ảnh bởi chúng."

Natalie cũng nhận ra mặt tích cực của bệnh khi cô trở nên yêu thương và trân trọng những người thân hơn: "Tôi thường nói với họ rằng tôi cảm thấy biết ơn, yêu thương họ rất nhiều. OCD giúp tôi trở nên đồng cảm hơn." Giờ đây, cô đã học được cách sống chung và tận hưởng cuộc sống dù bệnh vẫn còn gây khó khăn.

"Tôi luôn tự hỏi tại sao mình lại mắc bệnh này, nhưng sau đó nhắc bản thân rằng tôi thật may mắn khi có nguồn lực hỗ trợ. Nó không ngăn tôi làm gì, chỉ đơn giản là rất phiền toái. Tôi đã chấp nhận và biết mình sẽ phải sống với nó suốt đời."