Bắt nguồn từ cảm xúc sợ hãi cá nhân đến việc sử dụng thuật ngữ khủng bố

Tại trung tâm thương mại El Andino, thành phố Bogotá, một cặp đôi đồng tính nam thể hiện tình cảm bằng cách hôn nhau. Một nhân viên an ninh đã yêu cầu họ dừng lại với lý do có trẻ em đang có mặt và nếu không, họ phải rời khỏi nơi này. Sự việc này đã kích động một cuộc biểu tình chống phân biệt đối xử dựa trên xu hướng tính dục vài ngày sau đó. Trung tâm thương mại sau đó xin lỗi và khẳng định không chấp nhận các chính sách kỳ thị. Đây là một ví dụ điển hình về trạng thái "khủng hoảng cảm xúc" cá nhân – nỗi sợ có thể làm tê liệt suy nghĩ và mờ nhạt sự đánh giá khách quan, khác hẳn với khái niệm khủng bố thực sự.

Điều đáng chú ý là việc sử dụng thuật ngữ "khủng bố" đang bị lạm dụng rộng rãi trong những diễn ngôn chính trị hay xã hội, khiến nó mất đi ý nghĩa pháp lý và trở thành một công cụ nhằm gán mác và đánh đồng những cá nhân hay nhóm mà người nói cảm thấy bị đe dọa hoặc không đồng ý với họ.

Chính sách và quan điểm của chính quyền Mỹ phản ánh sự mở rộng phạm vi định nghĩa khủng bố

Theo Chiến lược chống khủng bố 2026, chính quyền của Donald Trump đã định nghĩa lại phạm vi khủng bố khi chỉ trích những nhóm "chính trị thế tục và bạo lực" có tư tưởng chống Mỹ, cực kỳ ủng hộ quyền chuyển giới và hệ tư tưởng anarchist, đồng thời đặt các nhóm này ngang hàng với các tổ chức ma túy hay nhóm khủng bố Hồi giáo. Ngoài ra, trong một hội nghị do Marco Rubio triệu tập về chủ đề khủng bố cực tả, các phong trào hay cá nhân thuộc nhóm này bị coi là mạng lưới tổ chức xuyên quốc gia. Điều này phản ánh một chiến lược chính trị nhằm đe dọa các nhóm chính trị đối lập trong bối cảnh bầu cử, đồng thời gán ghép họ với hình ảnh tiêu cực của khủng bố mà không có bằng chứng rõ ràng.