Bối cảnh phát triển và thất bại của động cơ Kaveri
Chương trình phát triển động cơ phản lực Kaveri được Ấn Độ khởi xướng từ năm 1989, thuộc dự án máy bay chiến đấu nhẹ Tejas nhằm tự chủ trong lĩnh vực động cơ sau cháy. Được quản lý bởi DRDO và thực hiện tại Cơ quan Nghiên cứu Tuabin Khí (GTRE) ở Bengaluru, dự án có ngân sách khoảng 382 crore Rupee và dự kiến hoàn thành trong chưa đầy 8 năm.
Tuy nhiên, Kaveri không đáp ứng đủ yêu cầu công suất và trọng lượng đặt ra cho Tejas khi chỉ đạt khoảng 70-72 kN lực đẩy sau cháy so với mức 83-85 kN cần thiết. Động cơ cũng nặng hơn dự kiến 150 kg cùng các vấn đề về độ bền của cánh turbine, hiệu suất bộ nén, kiểm soát động cơ và khả năng hoạt động ở độ cao lớn. Những thách thức kỹ thuật này cùng với các lệnh trừng phạt quốc tế sau thử nghiệm hạt nhân năm 1998 đã làm trì hoãn dự án và tăng chi phí vượt dự toán.
Chuyển hướng và ứng dụng công nghệ Kaveri trong các dự án quốc phòng mới
Dù không được lựa chọn cho Tejas, công nghệ do Kaveri phát triển đã đặt nền tảng cho nhiều sản phẩm quốc phòng khác. Một trong những hướng đi quan trọng là động cơ Kaveri Derivative Engine (KDE), biến thể không sử dụng sau cháy, dành cho UAV chiến đấu tàng hình Ghatak, đạt khoảng 49-51 kN lực đẩy và đã hoàn thành thử nghiệm tại Nga.







