Áp lực gia đình trong những năm 80 và 90 tại Argentina

Khi cha tôi tìm được công việc ổn định, mọi người trong gia đình, bao gồm ông ngoại Virilio và cô dì Dora, đều coi đó là một phước lành nhằm giải quyết những khó khăn tài chính thường gặp, như hóa đơn chậm thanh toán và đe dọa cắt điện. Gia đình mẹ luôn có vai trò lớn trong các quyết định của gia đình tôi. Virgilio và sau này cô Dora thường xuyên xuất hiện để giúp đỡ về kinh tế và tình cảm. Những câu hỏi như “Cần tiền để trả tiền nước không?”, “Hôm nay các con sẽ ăn gì?”, “Các cháu có đủ đồ đến trường không?” luôn áp lực mẹ tôi, đôi khi khiến bà cảm thấy tổn thương nhưng cũng là bức tường thành để bà bảo vệ bản thân trong việc nuôi dạy con cái một mình, điều phổ biến trong nhiều gia đình ở Argentina thời kỳ đó.

Trong khi cha tôi dành phần lớn thời gian vắng nhà để bán rượu vang ở các làng mạc vùng ngoại vi dãy Andes, mẹ tôi lo liệu mọi thứ với đồng lương giáo viên nghỉ hưu của bà, vốn thường cạn kiệt ngay đầu tháng. Hình ảnh mẹ lúc đó trong ký ức tôi là một người phụ nữ bận rộn, liên tục chạy đi chạy lại với các túi rau củ, thuốc men và đồ dùng cho gia đình, trong khi cha lại như một bóng ma thoáng qua với những chuyến công tác ít ỏi.

Quyết định ở lại quê và bước ngoặt cuộc sống

Khi cha tôi nhận được công việc ổn định ở thủ phủ Mendoza, gia đình chúng tôi tưởng rằng đây là thời điểm để sống cùng nhau dưới một mái nhà như những gia đình “bình thường”. Tuy nhiên, mẹ tôi quyết định ở lại quê nhà gần gia đình thay vì chuyển lên thành phố, điều này khiến nhiều người bối rối và chỉ trích. Bà kiên quyết không di chuyển để giám sát chồng hay vì lo lắng con cái vì họ đã trưởng thành. Những phản ứng từ cộng đồng, từ người thân đến hàng xóm, thường đầy nghi ngờ và thiếu sự thấu hiểu, nhưng mẹ tôi luôn giữ thái độ lạnh lùng hoặc thậm chí gay gắt từ chối giải thích.