Khởi đầu của ngành năng lượng hạt nhân Ấn Độ và ý nghĩa của Tarapur
Nhà máy điện hạt nhân Tarapur khánh thành vào năm 1969 đánh dấu bước tiến quan trọng trong hành trình phát triển năng lượng hạt nhân của Ấn Độ. Khi đó, đất nước đang thúc đẩy quá trình phát triển nhanh chóng với mục tiêu tự lực kinh tế, đặc biệt sau nhiều cuộc khủng hoảng như nạn đói và chiến tranh với các nước láng giềng. Nhà máy Tarapur với bốn lò phản ứng đã hoạt động liên tục và trở thành một biểu tượng cho sự đổi mới, kiên cường cùng năng lực công nghệ của Ấn Độ.
Tuy nhiên, phần lớn nguồn năng lượng hiện nay của Ấn Độ vẫn chưa đến từ điện hạt nhân, chỉ chiếm khoảng 3% tổng sản lượng điện lưới. Chính phủ mới đây công bố kế hoạch tăng tỉ trọng điện hạt nhân lên 10% vào năm 2047, tương đương khoảng 100 gigawatt công suất.
Ảnh hưởng chính trị và lịch sử phát triển ngành hạt nhân Ấn Độ
Sau khi Ấn Độ tiến hành thử bom hạt nhân đầu tiên tại Pokhran năm 1974 trong chiến dịch mang tên Operation Smiling Buddha, nước này đã từ chối ký Hiệp ước Không phổ biến Vũ khí hạt nhân, gây ra phản ứng mạnh mẽ từ cộng đồng quốc tế. Mỹ đã ngừng xuất khẩu nhiên liệu làm giàu uranium cho Ấn Độ từ năm 1980, khiến ngành công nghiệp hạt nhân non trẻ của quốc gia bị cô lập toàn cầu. Điều này khiến Ấn Độ tự mình phát triển công nghệ và nhiên liệu cho hệ thống này.





