Nguyên tắc và đặc quyền trong Thượng viện cổ điển và hiện đại
Người cổ đại đã dùng Thượng viện để minh chứng sự tinh vi và cũng là sự giả tạo trong xã hội qua lớp tinh hoa. Ở La Mã cổ đại, để trở thành thượng nghị sĩ, người ta phải là tầng lớp quý tộc hoặc những người plebe giàu có, phải có đạo đức và tài sản, không được tham gia thương mại hay cho vay nặng lãi và không được phạm các tội nghiêm trọng. Đổi lại, họ được hưởng nhiều đặc quyền như mặc áo choàng tím, đi dép sandal đỏ, đeo nhẫn vàng, có ghế danh dự trong các sự kiện công cộng và được miễn thuế thành phố. Họ chỉ có thể bị xét xử bởi các thượng nghị sĩ khác.
Trong Thượng viện Tây Ban Nha hiện nay, quyền miễn trừ chỉ áp dụng khi thượng nghị sĩ bị truy tố, chỉ Tòa án Tối cao mới có thể xét xử họ. Tuy nhiên, tài sản và quyền lực của họ không phải là tài sản cá nhân mà là nhờ chức vụ được phân bổ bởi đảng, và họ nhận lương cao để bỏ phiếu theo chỉ đạo của lãnh đạo đảng.
Sự thực về chức danh thượng nghị sĩ và mục đích bổ nhiệm
Dù được bầu theo diện khu vực, thực tế không có thượng nghị sĩ nào đại diện đúng đắn cho đất nước mình. Các đảng chính trị dùng Thượng viện như công cụ để đền đáp sự trung thành, trả giá cho sự im lặng, loại trừ đối thủ trong nội bộ, hay làm nơi dành cho các chính trị gia đã hết thời hoặc thất cử nhưng vẫn muốn hưởng các quyền lợi đặc biệt.


