Mười tuần nhưng cuộc tìm kiếm chưa kết thúc
Một sáng thứ bảy gần đây, Antonella Molina, Pedro Molina và một nhóm bạn bắt đầu lúc 8 giờ, mang theo những tờ rơi có ảnh Andrés. Họ đi cẩn thận giữa những khu vực vẫn còn đầy bê tông vỡ ở La Guaira, vùng ven biển phía bắc Caracas chịu thiệt hại đặc biệt nặng. Andrés mất liên lạc kể từ hai trận động đất ngày 24-6. Với gia đình, thời gian không biến sự mất tích thành một kết luận. Chừng nào chưa có bằng chứng, họ vẫn tìm.
Tòa chung cư 10 tầng nơi Andrés sống đã sập. Gia đình sau đó tìm thấy thi thể mẹ và anh trai của anh, nhưng Andrés không ở đó. Chiếc ba lô anh thường mang cũng không được tìm thấy. Chi tiết nhỏ ấy trở thành một phần của hy vọng: có thể anh đã rời tòa nhà trước khi nó đổ xuống. Trong thảm họa, những vật dụng đời thường đôi khi trở thành manh mối mà gia đình bám vào để tiếp tục.
Một gia đình đã mất quá nhiều nhưng chưa thể dừng lại
Pedro nói với AP rằng việc không biết điều gì đã xảy ra khiến gia đình mắc kẹt giữa đau buồn và hy vọng. Họ đã kiểm tra bệnh viện, nhà xác và nhiều địa điểm có người sống sót được đưa tới. Antonella cũng đi tìm tại các khu vực khác, hỏi người dân và trao tờ rơi. Công việc lặp đi lặp lại, không có bảo đảm sẽ nhận được câu trả lời.
Gia đình đã phải chịu một mất mát rõ ràng khi tìm thấy hai người thân thiệt mạng, nhưng trường hợp Andrés tạo ra một dạng đau buồn khác: sự vắng mặt không có kết luận. Các chuyên gia nhân đạo thường gọi đây là tình trạng mất mát mơ hồ, khi người thân không thể biết nên tiếp tục hy vọng hay bắt đầu tang chế. Trong hoàn cảnh ấy, thông tin chính xác và một cơ chế tìm kiếm đáng tin cậy có ý nghĩa gần như một hình thức chăm sóc.







