Lòng tự hào bị tổn thương sau thỏa thuận dầu mỏ với Hoa Kỳ
Theo AP, không gì định hình ý nghĩa của việc làm người Venezuela hơn dầu mỏ. Trong hơn 100 năm, bản sắc của người Venezuela đã được xây dựng xung quanh niềm tin rằng tài nguyên dầu mỏ phong phú thuộc về nhân dân, không thuộc về chính phủ hay công ty.
Khi tin về thỏa thuận giữa Caracas và Washington được công bố, nhiều người dân cảm thấy bị gạt ra ngoài. María Corina Machado nói rằng thỏa thuận nên được ký với một chính phủ nghiêm túc và dân chủ, chứ không phải với một chế độ mà phe đối lập cho là bất hợp pháp sau bầu cử 2024.
Bà nói, tài sản dưới lòng đất của chúng ta không thuộc về một chế độ bất hợp pháp, nó thuộc về nhân dân Venezuela, và việc ký kết nhân danh chúng ta mà không có chúng ta đã tạo ra lo lắng sâu sắc. Câu hỏi được đặt ra là ai ký, cái gì được ký, ai bỏ tiền, ai bảo đảm, và người Venezuela được lợi gì.
Cuộc gặp ở Miraflores và giấc mơ hai triệu thùng mỗi ngày
Ngày 2 tháng 9 năm 2026, Bộ trưởng Năng lượng Hoa Kỳ Chris Wright gặp Chủ tịch được chỉ định Delcy Rodriguez tại Cung điện Miraflores. Trong ảnh của AP do Pedro Mattey chụp, hai bên bắt tay.
Wright nói đây là một ngày lịch sử trong quá trình chuyển đổi của Venezuela và mở rộng khả năng của người dân Venezuela. Sứ mệnh của Tổng thống Trump là mang lại hòa bình và thịnh vượng cho Venezuela. Ông dự báo sản lượng dầu Venezuela sẽ vượt hai triệu thùng mỗi ngày vào cuối thập kỷ này, thêm khoảng 900.000 thùng so với hiện tại.
Thỏa thuận được Nhà Trắng mô tả như tư nhân hóa ngành dầu mỏ Venezuela với hợp đồng thế kỷ, nhưng chi tiết vẫn mờ mịt. Reuters cho biết một số công ty dầu Trung Quốc và một công ty Nga sẽ mất lợi thế, trong khi các công ty mới như NABEP, trước đây thuộc về Harry Sargeant và nay do Alejandro Betancourt kiểm soát, được nhắc đến như bên hưởng lợi.
Đối với người dân thường, những con số triệu thùng nghe xa xôi. Điều họ quan tâm là liệu dầu mỏ có biến thành trường học, bệnh viện và việc làm hay không.
Dầu mỏ của nhân dân và nhu cầu về chủ quyền thực sự
Trên các trang Aporrea, nhiều ý kiến cho rằng chủ nghĩa dân tộc Venezuela không nên là đóng cửa với thế giới, mà là mở cửa mà không dâng nhà. Vì dầu mỏ Venezuela không thuộc về chính phủ, đảng phái hay cá nhân. Nó thuộc về Venezuela.
Một ủy ban người cao tuổi viết rằng việc khai thác tài nguyên chiến lược không thể trở thành quyết định giữa các cúp không đại diện cho nhân dân Venezuela, và rằng dầu mỏ không thể cứu chính phủ trong khi bỏ rơi người về hưu.
María Corina Machado, trong bài phát biểu, đã cẩn thận không chỉ trích trực tiếp Washington, nhưng vẫn giữ khoảng cách rõ ràng với phạm vi của thỏa thuận. Bà nhấn mạnh điều này đã tạo ra mối quan tâm sâu sắc về những hàm ý đối với tương lai đất nước.
Điều nhân văn nhất là người Venezuela không phản đối đầu tư nước ngoài, họ chỉ muốn được tôn trọng như chủ nhân của tài nguyên. Họ muốn biết tiền đi đâu, ai bảo đảm và làm sao con cháu họ được hưởng lợi.
Tài sản dưới lòng đất của chúng ta không thuộc về một chế độ bất hợp pháp, nó thuộc về nhân dân Venezuela














