Bóng đá – sợi dây gắn kết cộng đồng người Bhutan ở Harrisburg

Tại một công viên ở trung tâm bang Pennsylvania, những đứa trẻ mặc áo bóng đá vừa chạy vừa reo hò bằng cả tiếng Anh và tiếng Nepal trong lúc chạy đuổi theo quả bóng trên thảm cỏ xanh. Phía bên ngoài sân, các bậc phụ huynh chăm chú theo dõi, cổ vũ cho con em mình. Với cộng đồng người Bhutan nói tiếng Nepal, sân bóng đá không chỉ là nơi chơi thể thao đơn thuần mà còn là miền đất hứa để họ xây dựng lại quê hương đã mất từ lâu.

Kể từ cuối thập niên 2000, hàng chục nghìn người Bhutan thuộc nhóm dân tộc Lhotshampa đã định cư ở Harrisburg sau khi bị buộc rời khỏi quê hương trong chiến dịch tẩy chay sắc tộc. Trong thập niên 1980, chính phủ Bhutan áp đặt các chính sách nhằm hạn chế quyền pháp lý và văn hóa của người Nepal tại đây, buộc nhiều gia đình phải rời khỏi đất nước. Trước khi được định cư tại Mỹ, họ dành gần 20 năm sống trong các trại tị nạn tại Nepal, nơi bóng đá đã trở thành cứu cánh tinh thần cho cả cộng đồng.

Bóng đá trong trại tị nạn và hành trình sang Mỹ

Tại các trại Beldangi ở Jhapa, Nepal, người tị nạn không được cấp giấy phép lao động, vì vậy họ tự xây dựng các trang trại và trường học vào ban ngày. Buổi tối, bóng đá trở thành niềm vui và phương tiện giúp họ vượt qua những tổn thương tâm lý. Một trong những huyền thoại bóng đá của cộng đồng là Kalu Singh Tamang, từng thành danh ở Bhutan trước khi bị trục xuất. Ông có công lớn trong việc huấn luyện hàng nghìn người tị nạn chơi bóng tại trại Beldangi trước khi qua đời ngay tại đây, chưa kịp rời khỏi Nepal.