Những mục tiêu hạn chế trong chính sách Mỹ với Iran
Tổng thống Donald Trump có thể sẽ được ghi nhớ qua chính sách đối ngoại xoay quanh Iran, đặc biệt khi những căng thẳng và xung đột tiếp tục leo thang mà không có một kế hoạch chiến thắng rõ ràng từ phía Mỹ. Tại Diễn đàn An ninh Aspen tuần trước, cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper, người từng phục vụ trong chính quyền Trump nhiệm kỳ đầu, đưa ra hai mục tiêu chính mà Mỹ có thể chấp nhận là mở lại Eo biển Hormuz mà không bị đánh thuế và kiềm chế chương trình hạt nhân Iran ở mức tương tự như dưới thời Obama. Những mục tiêu này về cơ bản chỉ nhằm duy trì hiện trạng trước khi chiến tranh nổ ra.
Tuy nhiên, ngay cả những mục tiêu khiêm tốn này cũng đầy thách thức. Iran kiên quyết thu phí đối với tàu thuyền qua lại Eo biển Hormuz, nguồn thu khổng lồ cho nước này và quyền kiểm soát chiến lược đối với nguồn năng lượng thế giới. Mỹ nhiều lần tuyên bố sẽ không chấp nhận tình trạng này, nhưng các đòn không kích không đủ để giữ kín tuyến giao thông huyết mạch này, trong khi Washington cũng không muốn triển khai quân bộ binh trên mặt đất. Một cuộc chiến trên bộ tại Hormuz được ước tính cần tới 600.000 binh sĩ và có thể kéo dài tới một năm, điều được đánh giá là không khả thi.
Gia tăng căng thẳng và nguy cơ mở rộng xung đột
Trong bối cảnh đó, Iran đã phản ứng bằng các cuộc tấn công nhằm vào Saudi Arabia lần đầu tiên sau nhiều tháng, phơi bày sự dễ bị tổn thương của các quốc gia vùng Vịnh trước các cuộc công kích vào cơ sở hạ tầng thiết yếu như nhà máy khử muối và giàn khoan dầu. Sự phức tạp còn được làm tăng bởi khả năng của Iran trong việc tấn công các mục tiêu quan trọng như sân bay Dubai, các cơ sở khí thiên nhiên hóa lỏng ở Qatar hay căn cứ quân sự Mỹ trong khu vực, khiến an ninh khu vực Trung Đông càng trở nên mong manh hơn.
Các nhà chiến lược Mỹ lo ngại sự phát triển nhanh chóng về công nghệ tên lửa và drone, cùng với sự hỗ trợ từ Nga và Trung Quốc, sẽ giúp Iran sớm sở hữu loại vũ khí chính xác và tầm xa hơn. Những mục tiêu lớn có thể bị tổn thương trong tương lai bao gồm lò phản ứng hạt nhân Dimona của Israel và căn cứ Diego Garcia, trụ cột trong sức mạnh quân sự Mỹ tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.
Sự trở lại của kế hoạch thay đổi chế độ tại Iran
Nhận thấy việc đàm phán để kiềm chế Iran dường như không thể thành công, ý tưởng về việc thay đổi chế độ Iran đang dần quay trở lại trong chính sách Mỹ. Ban đầu, Tổng thống Trump và Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu khởi xướng chiến tranh nhằm mục tiêu lật đổ chế độ Hồi giáo từ ngày 28/2, dựa trên kỳ vọng sẽ có một cuộc nổi dậy dân chúng chống lại lãnh đạo Iran, nhưng nỗ lực này nhanh chóng thất bại.
Trong một thời gian, kế hoạch thay đổi chế độ bị tạm gác khi Mỹ cố gắng tìm kiếm giải pháp ngoại giao để kết thúc xung đột. Tuy nhiên, khi ngoại giao thất bại, các phần tử trong chính quyền Trump lại bắt đầu cân nhắc phương án này một lần nữa. Chiến lược tập trung vào tăng cường áp lực kinh tế, đặc biệt là việc bao vây và ngăn chặn xuất khẩu dầu của Iran, nhằm tạo ra khủng hoảng kinh tế sâu sắc trong nước.
Bên cạnh đó, Mỹ và Israel tích cực tìm kiếm các thành phần nội bộ trong chế độ Iran có thể hợp tác, điển hình như nỗ lực không thành công trong việc tiếp cận cựu Tổng thống Mahmoud Ahmadinejad. Ý tưởng kích động các cuộc nổi dậy bên trong Iran cũng dần được xem xét lại, đồng thời việc hỗ trợ trang bị cho người Kurd, từng bị bác bỏ trước đó, có xu hướng quay trở lại.
Rủi ro trong việc leo thang xung đột và hậu quả lâu dài
Mỹ khó chấp nhận việc Tehran có thể trỗi dậy mạnh mẽ hơn sau xung đột, nhưng việc cố gắng đảo chiều tình thế chứa đựng nhiều nguy cơ. Mỗi phản ứng trả đũa đều kéo theo thương vong và có thể khiến Mỹ sa lầy sâu hơn vào một cuộc chiến không hồi kết ở Trung Đông.
Chiến tranh với Iran cũng đã gây tổn hao nghiêm trọng kho vũ khí của Mỹ. Các báo cáo cho thấy Mỹ đã tiêu hao khoảng 30% kho tên lửa hành trình Tomahawk và 50% tên lửa phòng không Patriot trong vài tuần đầu của cuộc xung đột. Nhiều trong số này dự kiến dành riêng cho khả năng đối phó với nguy cơ xung đột tại Đài Loan, điều khiến việc tái trang bị trở nên khó khăn và kéo dài. Trong khi đó, Trung Quốc có thể xem đây là cơ hội mở rộng ảnh hưởng và quân sự trong khu vực.
Trước tình hình hiện nay, chiến tranh với Iran tạm thời là cuộc khủng hoảng quốc tế lớn nhất mà chính quyền Mỹ phải đối mặt, nhưng cũng có thể đang đặt nền móng cho những thách thức nghiêm trọng hơn trong tương lai.
Những điều bổ ích từ bài viết
- Chính sách của Trump với Iran đang khiến Mỹ sa vào bế tắc và không có kế hoạch chiến thắng rõ ràng.
- Iran kiên quyết thu phí qua Eo biển Hormuz, tạo ra nguồn thu lớn và nguy cơ kiểm soát nguồn năng lượng toàn cầu.
- Căng thẳng gia tăng với các cuộc tấn công nhằm vào Saudi Arabia và các cơ sở quan trọng tại vùng Vịnh.
- Iran được hỗ trợ công nghệ từ Nga và Trung Quốc, có thể sớm sở hữu vũ khí chính xác và tầm xa hơn.
- Chiến tranh với Iran đã làm cạn kiệt kho vũ khí Mỹ, ảnh hưởng đến khả năng đối phó với các cuộc khủng hoảng khác.
Đăng ký bản tin QMVN
Nhận tin tổng hợp mỗi sáng - chỉ những bài đáng đọc, không spam.
Bài viết được biên tập với sự hỗ trợ của công cụ trí tuệ nhân tạo (AI), tổng hợp từ các nguồn tin dẫn bên dưới và đã qua kiểm duyệt của toà soạn Quang Minh Việt Nam.






