Visa lần đầu được cấp sau nhiều năm dài chờ đợi
Tác giả Nona, một nhà văn Iran sử dụng bút danh để bảo vệ danh tính, vừa nhận được visa nhập cảnh Thổ Nhĩ Kỳ cho 6 tháng, mặc dù trước đó cô chỉ hy vọng có được visa một năm. Câu chuyện của cô gợi nhớ đến những khó khăn mà gia đình một người bạn từng trải qua cách đây 41 năm khi bị cấm cấp visa ngắn hạn sang Thổ Nhĩ Kỳ. Câu nói "Một khi là người Iran, vẫn mãi là người Iran" đã làm cô suy ngẫm về thân phận di cư và biên giới, nhưng cảm giác cầm visa trên tay lại khiến cô như trút bỏ được gánh nặng, tiến gần hơn đến tự do và cuộc sống an yên hơn.
Nhờ sự hỗ trợ tận tình của O., người bạn Thổ Nhĩ Kỳ 65 tuổi với tinh thần trẻ trung, Nona đã leo một bước quan trọng trong hành trình tìm kiếm chốn dừng chân và hướng đi mới cho mình trong môi trường xa lạ.
Cuộc sống tại trang trại: niềm vui và thử thách mệt mỏi
Tại trang trại nơi cô lưu trú, mỗi ngày là một chuỗi những công việc vừa nhỏ vừa lớn gắn liền với thiên nhiên và sự sống. Các buổi tối trở thành dịp để đi dạo qua những cánh đồng cùng O. và những chú chó, trong không khí đượm đầy âm thanh côn trùng và tiếng cười vui đùa. O. còn sáng tạo những bài hát quân hành tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, giúp quãng thời gian gắn bó thêm phần sôi động và ý nghĩa.
Dù vậy, Nona không giấu được sự mệt mỏi trước những công việc trên trang trại luôn dang dở, giống như những vòng xoáy liên tục của sóng biển. Cô nhận ra sự bất tận của cuộc sống lao động nơi đây, khiến cô cảm thấy cần một khoảng thời gian ở riêng để tự tìm lại chính mình.
Tình cảm với chú mèo Mi và nỗi nhớ quê hương
Nona kể về Mi, chú mèo thân thiết của cô, với tính cách trầm tĩnh và tình yêu chân thành dành cho chủ nhân. Mi không đòi hỏi sự chú ý thường xuyên mà kiên nhẫn chờ Nona đến bên. Điều này đối lập rõ nét với một chú mèo hoang sống tại trang trại, nhanh nhẹn, quấn quýt cô hơn.
Đăng ký bản tin QMVN
Nhận tin tổng hợp mỗi sáng - chỉ những bài đáng đọc, không spam.
Sau thời gian ở trang trại, Nona dự định trở về Tehran, nơi cô có căn hộ cho thuê và những người thân như Mi và bạn cùng phòng Sch. Dù Sch. đang gặp áp lực khi chưa tìm được việc làm để góp phần chi trả tiền nhà, Nona trấn an rằng việc chăm sóc Mi cũng đã là cống hiến quan trọng. Việc gia hạn hợp đồng thuê nhà cho thấy cô vẫn giữ mối liên hệ mật thiết với nơi mình coi là quê hương.
Chặng đường phía trước với nhiều trăn trở và hy vọng
Nona không tránh khỏi những suy tư về mong muốn của Mi: liệu chú mèo có muốn cùng cô rời bỏ thành phố thân quen hay sẽ chọn ở lại nơi đã gắn bó suốt bảy năm qua. Câu chuyện cũng cho thấy ý nghĩa của nỗ lực tìm kiếm hạnh phúc giữa thất bại và cô đơn, một thông điệp được cô học được từ người bạn O. giữa những ngày khó khăn.
Lá thư của Nona, được biên dịch từ tiếng Ba Tư bởi Mehrdad Zaeri, mở ra góc nhìn chân thực và sinh động về cuộc sống của người Iran giữa biến cố chiến tranh và sự thay đổi, hòa quyện giữa nỗi buồn, hy vọng và khát khao tự do.
Những điều rút ra từ bài viết
- Việc được cấp visa ngắn hạn là bước tiến lớn trong hành trình định cư của người Iran trong bối cảnh nhiều rào cản.
- Sự hỗ trợ từ bạn bè quốc tế đóng vai trò quan trọng giúp người di cư hòa nhập và tìm được chỗ đứng mới.
- Cuộc sống ở trang trại đem lại một trải nghiệm vừa đầy thử thách vừa mang lại niềm vui giản dị.
- Tình cảm với thú cưng là nguồn an ủi quý giá trong những thời điểm khó khăn khi xa quê hương.
- Hạnh phúc cần được tìm kiếm ngay trong những hoàn cảnh khó khăn chứ không phải chờ đợi tương lai.
Bài viết được biên tập với sự hỗ trợ của công cụ trí tuệ nhân tạo (AI), tổng hợp từ các nguồn tin dẫn bên dưới và đã qua kiểm duyệt của toà soạn Quang Minh Việt Nam.







