Hoàn cảnh vụ án và các cáo buộc pháp lý
Vụ kiện xuất phát từ quyền kiện của Faimuddeen cùng gia đình tại thành phố Hamirpur, bang Uttar Pradesh, sau khi cảnh sát địa phương khởi tố một thân nhân của họ dưới các đạo luật như POCSO, Luật Công nghệ Thông tin và luật nghiêm cấm chuyển đổi tôn giáo của bang. Ban đầu, tên ông Faimuddeen không có trong đơn tố cáo ban đầu nhưng sau đó lại được thêm vào. Tiếp theo là các lệnh niêm phong nhà xưởng cưa và khách sạn của gia đình, cùng thông báo về căn nhà của họ, làm dấy lên lo ngại về một chiến dịch cưỡng chế tài sản, hay còn gọi là “công lý xe ủi”.
Gia đình Faimuddeen cho rằng đây là hành vi phạt tập thể, vi phạm các điều khoản về quyền bình đẳng (Điều 14), tự do kinh doanh (Điều 19(1)(g)), quyền sống (Điều 21) và quyền tài sản (Điều 300A) của Hiến pháp Ấn Độ. Tuy nhiên, phía bang Uttar Pradesh phản bác, nhấn mạnh các vụ việc phong tỏa nhà xưởng và khách sạn liên quan tới tranh chấp đất đai, vi phạm luật rừng, và không liên quan trực tiếp đến các cáo buộc hình sự đối với gia đình họ.
Quan điểm của Thẩm phán Atul Sreedharan về quyền sống và chống phá dỡ tùy tiện
Trong bản án dài 51 trang, Thẩm phán Atul Sreedharan dựa trên các phán quyết của Tòa án tối cao Ấn Độ về các vụ việc như In Re: Directions in the Matter of Demolition of Structures, Olga Tellis và Chameli Singh, cho rằng quyền về nơi ở gắn chặt với quyền sinh mạng và kế sinh nhai. Ông dẫn lời thi sĩ Urdu Bashir Badr về sự đau khổ của người dân khi xây nhà nhưng lại dễ dàng chứng kiến khu dân cư bị phá hủy, phản ánh hiện trạng phá dỡ tài sản không dựa trên luật pháp mà mang tính cách “công lý xe ủi” lan truyền qua các phương tiện truyền thông điện tử và mạng xã hội.






