Quyền kiểm soát câu chuyện trong các cuộc đấu tranh giải phóng
Năm 1964, Nelson Mandela xuất hiện tại tòa án Pretoria với cáo buộc khủng bố và phá hoại, trong khi chính quyền phân biệt chủng tộc Nam Phi tự trình bày mình là người bảo vệ pháp luật và trật tự. Ba thập kỷ sau, Mandela được giải thoát và trở thành tổng thống dân chủ đầu tiên của Nam Phi, minh chứng cho sự thay đổi của câu chuyện lịch sử khi từ "khủng bố" ông trở thành biểu tượng toàn cầu cho tự do. Thực tế không thay đổi, nhưng cách kể chuyện đã bị lật tẩy, cho thấy câu chuyện chính thức từng là công cụ của chế độ áp bức nhằm quy chụp và biện minh cho bạo lực nhà nước.
Tương tự, từ khi cuộc cách mạng Algeria bùng nổ năm 1954, chính quyền thực dân Pháp liên tục gán cho lực lượng Mặt trận Giải phóng Quốc gia là "khủng bố" và "đội quân cướp", trong khi các chiến dịch quân sự của Pháp được gọi là hành động bảo vệ an ninh và trật tự. Cuộc đấu tranh kiểm soát ngôn ngữ đi kèm với việc kiểm soát lãnh thổ nhằm tước bỏ tính chính danh của phong trào giải phóng, biến kẻ chiếm đóng thành người bảo vệ và người bản địa thành mối nguy. Sau khi Algeria giành độc lập, câu chuyện chính thức sụp đổ, thay vào đó là bằng chứng lịch sử ghi nhận cuộc đấu tranh giải phóng còn là màn tranh giành sự thật.





/file/attachments/2995/roelf-meyer-donald-trump-afrikaner-refugee-programme_584585.jpg)


