Khó khăn trong xác minh nhận dạng và tiếp nhận trợ giúp xã hội
Tại khu định cư dân tộc Pathrachal, quận Mananthavady thuộc huyện Wayanad, Kerala, chị Karutha - một người cao tuổi người dân tộc thiểu số - đã không nhận được các khẩu phần thực phẩm theo hệ thống phân phối công (PDS) trong suốt hơn sáu tháng. Nguyên nhân bắt nguồn từ việc máy quét điện tử tại cửa hàng giá ưu đãi không thể nhận diện dấu vân tay của chị để xác thực danh tính. Không có tên người thân nào trong hộ khẩu, chị Karutha buộc phải dựa vào hàng xóm và người thân để có thực phẩm sinh hoạt.
Vấn đề này phản ánh thực trạng mà nhiều cộng đồng dân tộc thiểu số tại Kerala đang gặp phải khi chính sách số hóa được áp dụng phổ quát mà không có sự điều chỉnh phù hợp. Theo ông C. Manikandan - một nhà giáo dục tại Wayanad, để nhận các dịch vụ công như thẻ y tế, thẻ lương thực hay trợ cấp dành cho góa phụ, việc liên kết thẻ Aadhaar với số điện thoại di động nhằm xác minh OTP là bắt buộc. Song phần lớn người dân tộc thiểu số không sở hữu điện thoại di động hoặc có số điện thoại cố định, trong khi mạng di động cũng không phủ sóng ở nhiều vùng sâu vùng xa.
Ảnh hưởng đến tiếp cận y tế và giáo dục của cộng đồng dân tộc
Hậu quả của việc thiếu kết nối số không chỉ hạn chế khả năng nhận trợ giúp xã hội mà còn gây khó khăn trong tiếp cận y tế. Người dân không thể nhận thẻ y tế kịp thời trong các trường hợp cấp cứu, thậm chí nhiều người phải từ bỏ ý định điều trị do thiếu hỗ trợ. Ông Manikandan khẳng định, trong tình hình thiếu sự giúp đỡ từ bên ngoài, những cộng đồng này đang rơi vào tình trạng vô cùng bế tắc.
Bên cạnh đó, quá trình nhập học cho trẻ em tại các vùng dân tộc cũng gặp khó khăn khi đòi hỏi giấy khai sinh và thẻ Aadhaar xác nhận danh tính. Nhiều hồ sơ bị từ chối do sự khác biệt chính tả trong tên địa điểm trên giấy khai sinh. Các bậc phụ huynh chưa hoàn thành chương trình phổ thông buộc phải cung cấp giấy chứng nhận rời trường để xác thực. Từ đó, việc gia hạn thẻ lương thực hay đăng ký nhận trợ cấp xã hội bị gián đoạn, ảnh hưởng đến cuộc sống thường nhật của người dân tộc thiểu số.
Thực trạng chung ở các huyện khác của Kerala
Không chỉ riêng Wayanad, các huyện như Palakkad, Malappuram và Idukki cũng đối mặt với tình trạng tương tự. Ông K. Santhosh Kumar, một nhà hoạt động xã hội, cho biết khoảng 24% dân tộc thiểu số Kerala sống hoàn toàn trong rừng, nơi sóng mạng rất khó tiếp cận.
Ông Kumar chia sẻ rằng người dân trú ngụ tại các khu định cư giáp rừng dù có sở hữu smartphone nhưng không được tiếp cận hoặc chưa được hướng dẫn cách sử dụng các thiết bị này cho mục đích hưởng lợi từ các dịch vụ chính phủ. Thiết kế các chính sách số thiếu điều chỉnh cho phù hợp với hoàn cảnh địa lý và công nghệ khiến những cộng đồng này thường xuyên bị loại trừ khỏi nhiều chương trình xã hội.
Những điều bổ ích từ bài viết
- Việc kiểm tra nhận dạng qua vân tay tại các cửa hàng phân phối công gây khó khăn cho người dân tộc thiểu số tại Kerala.
- Thiếu sở hữu điện thoại di động và số điện thoại cố định hạn chế khả năng xác thực OTP để nhận trợ giúp xã hội.
- Người dân tộc thiểu số gặp rắc rối trong tiếp cận dịch vụ y tế và giáo dục do yêu cầu giấy tờ điện tử.
- Khoảng 24% cộng đồng dân tộc thiểu số Kerala sống trong các vùng rừng khó tiếp cận mạng di động.
- Chính sách số hóa không tính đến điều kiện địa lý và công nghệ đặc thù của các cộng đồng dân tộc.
Đăng ký bản tin QMVN
Nhận tin tổng hợp mỗi sáng - chỉ những bài đáng đọc, không spam.
Bài viết được biên tập với sự hỗ trợ của công cụ trí tuệ nhân tạo (AI), tổng hợp từ các nguồn tin dẫn bên dưới và đã qua kiểm duyệt của toà soạn Quang Minh Việt Nam.





