Chuyến bay định mệnh của Clipper Endeavor ngày 11/4/1952
Vào giữa trưa ngày 11/4/1952, chiếc Douglas DC-4 của hãng hàng không PanAm, có biệt danh Clipper Endeavor, bắt đầu hành trình chuyến bay 526A từ sân bay San Juan, Puerto Rico, đến sân bay quốc tế Idlewild (nay là JFK) ở New York. Trên khoang có 64 hành khách cùng 5 thành viên phi hành đoàn. Nhiều hành khách trong đó là người Puerto Rico chọn thời điểm nghỉ lễ Phục sinh để du lịch, tận dụng kỳ nghỉ cuối tuần dài.
Tuy nhiên, chỉ sau ít phút cất cánh, máy bay gặp sự cố kỹ thuật khi động cơ số 3 bị hỏng. Phi công quyết định quay trở lại San Juan để hạ cánh khẩn cấp. Trong quá trình tiếp cận sân bay, khi máy bay ở độ cao chỉ còn 350 feet, động cơ số 4 cũng bắt đầu gặp trục trặc. Phi công cố gắng tăng công suất động cơ khẩn cấp nhằm giữ độ cao, nhưng do mất lực nâng, máy bay mất kiểm soát.
Hạ cánh khẩn cấp trên biển và hậu quả đau thương
Chỉ sau 9 phút kể từ lúc cất cánh, Clipper Endeavor buộc phải hạ cánh trên mặt biển đầy sóng gió cách sân bay San Juan khoảng 18 km về phía tây bắc. Chiếc máy bay bị vỡ làm đôi và nhanh chóng chìm dần dưới nước. Ngay sau khi nhận được tín hiệu báo động từ phi công, Trung tâm cứu hộ của Lực lượng bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ (USCG) lập tức điều động thủy phi cơ PBY-5A Catalina cùng một tàu cứu hộ chuyên dụng Bramble với đội ngũ y tế lên đường đến hiện trường.
Bên cạnh đó, hai thủy phi cơ SA-16 thuộc căn cứ không quân Ramey của Puerto Rico cũng được huy động để phối hợp cứu hộ. Nhờ vậy, 12 hành khách và toàn bộ 5 thành viên phi hành đoàn được cứu sống khỏi biển cả dữ dội. Tuy nhiên, bi kịch không dừng lại khi có tới 52 người thiệt mạng, phần lớn do không thể thoát ra khỏi máy bay hoặc vì nỗi sợ hãi trước biển khơi và cá mập khiến họ không thể xuống nước.








