Ứng dụng robot kể chuyện trong lớp học tiểu học

Tại lớp 4 của trường tiểu học Gerhart-Hauptmann ở Heilbronn, Đức, các em học sinh đang được luyện tập kỹ năng kể chuyện tự do. Trong phòng học hiện đại, bảng trắng được trang trí bằng nhiều mẩu giấy màu chứa tên các thể loại văn học như hài kịch, truyện kinh dị, trinh thám, khoa học viễn tưởng, giả tưởng, và truyện tình cảm. Học sinh thảo luận để phân biệt các thể loại dựa trên những tính từ mô tả như hài hước, ly kỳ hay kinh dị, trước khi cùng nhau nhóm lại để viết và phát triển câu chuyện của mình.

Giáo viên Philip Meier, người tự nhận là “mọt công nghệ”, đã tình nguyện thử nghiệm việc sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) qua robot kể chuyện tên Robo. Robot này được thiết kế với hình dáng dễ thương, có nắp mắt rung và mũ len nhỏ, nhưng không nhìn thẳng vào các em mà hướng mắt khác, giúp các em không bị áp lực khi giao tiếp. Meier chọn cách gọi Robo là "máy móc" để tránh cho học sinh nghĩ rằng nó mang tính cách như con người và khuyến khích các em đặt câu hỏi khi gặp khó khăn trong việc kể chuyện.

Ảnh hưởng tích cực và hạn chế của Robo với học sinh