Mạng lưới khu bảo tồn tại Ấn Độ và những giới hạn mới của bảo tồn sinh thái
Trong nửa thế kỷ qua, Ấn Độ đã xây dựng một trong những hệ thống khu bảo tồn đại diện và phát triển nhất trong các nước đang phát triển. Thành tựu này là nền tảng khoa học vững chắc cho việc bảo tồn nhiều loài động vật, hệ sinh thái và các quá trình sinh thái quan trọng. Tuy nhiên, trước thực tế sinh thái thế kỷ 21, cách tiếp cận bảo tồn cần phải đổi mới nhằm thích nghi với hiện trạng môi trường và thách thức hiện tại.
Động vật hoang dã di chuyển dựa trên các cảnh quan tự nhiên hơn là ranh giới hành chính. Các con sông nối liền rừng, vùng đất ngập nước và đồng ruộng. Thay đổi khí hậu gây ra sự biến đổi về môi trường sống trong khi sự mở rộng hạ tầng nhanh chóng đang chia cắt các vùng sinh thái. Do đó, bảo tồn đa dạng sinh học không thể chỉ dựa trên việc bảo vệ các khu bảo tồn riêng lẻ mà cần phải đảm bảo sự kết nối giữa các vùng sinh thái này.
Mở rộng tầm nhìn bảo tồn qua các biện pháp mới
Thách thức đặt ra là làm thế nào để bổ sung hệ thống công viên quốc gia và khu bảo tồn động vật hoang dã bằng một tầm nhìn bảo tồn toàn diện và gắn kết hơn. Theo Công ước về Đa dạng Sinh học, các Biện pháp Bảo tồn Dựa trên Diện tích Hiệu quả khác (OECMs) đã xuất hiện như một cơ hội để thực hiện mục tiêu đó.










