Lãnh đạo không phải là nỗ lực cá nhân duy nhất
Lịch sử thường đơn giản hóa hình tượng lãnh đạo thành những cá nhân xuất sắc như tổng thống hay thủ tướng đã tạo nên các cải cách mang tính đột phá cho đất nước hoặc tập đoàn. Tuy nhiên, câu chuyện thực tế rất khác khi thành công sâu sắc thường nhờ vào một mạng lưới các nhóm lãnh đạo phối hợp đa chiều, vượt qua các chức năng, tổ chức và lĩnh vực để biến tầm nhìn thành hiện thực.
Ví dụ điển hình là Singapore. Lee Kuan Yew được biết đến rộng rãi với vai trò người lãnh đạo sáng suốt đưa đất nước này từ một cảng nhỏ thành quốc gia phát triển. Nhưng thành công này không chỉ của riêng ông mà có sự góp sức của nhiều nhà chính trị, chuyên gia kỹ thuật và cán bộ công vụ khác như Dr Goh Keng Swee với những nền tảng cho chiến lược kinh tế; S. Rajaratnam xây dựng chính sách đối ngoại; Lim Kim San cải cách nhà ở công cộng và đông đảo cán bộ thực thi nhằm đưa các ý tưởng táo bạo thành hành động hiệu quả.
Nguyên nhân dẫn đến sự chú trọng sai lệch vào cá nhân lãnh đạo
Việc chúng ta thường tán dương một nhà lãnh đạo nổi bật trong cả khu vực công và tư nhân là do tâm lý cần một hình mẫu để ngưỡng mộ. Tuy nhiên, điều này khiến chúng ta bỏ qua sự phối hợp tập thể, vốn là yếu tố quyết định trong các hành động cải cách sâu rộng. Lãnh đạo không phải là công việc của một cá nhân mà là của một nhóm cùng nhau thực thi nhiệm vụ phức tạp.
Những thách thức ngày nay của chính phủ ngày càng phức tạp và đa chiều hơn so với các thế hệ trước, kéo theo yêu cầu phối hợp các bộ ngành, cơ quan và các bên liên quan đa dạng. Ví dụ, cải thiện kết quả giáo dục không chỉ là việc xây dựng chính sách giáo dục hiệu quả mà còn yêu cầu sự phối hợp đồng bộ với lĩnh vực y tế, dinh dưỡng, hạ tầng, kết nối kỹ thuật số, đào tạo giáo viên, tài chính công, bảo trợ xã hội, và hơn thế nữa.





