Khác biệt về cách đo lường tỷ lệ sở hữu nhà tại Mỹ

Theo nghiên cứu mới của Ngân hàng Dự trữ Liên bang Minneapolis, tỷ lệ người trưởng thành tại Mỹ sở hữu nhà chỉ khoảng 53%, thấp hơn đáng kể so với mức 65% thường được trích dẫn dựa trên số liệu của Cục Điều tra Dân số Hoa Kỳ. Sự khác biệt này xuất phát từ phương pháp tính toán: trong khi Cục Điều tra dân số đo tỷ lệ nhà ở được chủ sở hữu sử dụng (owner-occupied housing), Fed lại tính tỷ lệ người trưởng thành thực tế sở hữu bất động sản (homeowners-to-population ratio - HPOP).

Phương pháp truyền thống tính số lượng hộ gia đình có chủ sở hữu, nên một căn nhà dù có nhiều thành viên sống chung và chỉ một người sở hữu tài sản, thì tất cả đều được tính vào tỷ lệ sở hữu nhà. Ví dụ, một cặp vợ chồng sở hữu nhà cùng với con trưởng thành sống chung, trẻ không sở hữu nhà nhưng vẫn được tính trong tỷ lệ 65%. Ngược lại, phương pháp HPOP của Fed phân tích số lượng cá nhân trưởng thành sở hữu nhà, do đó có thể loại trừ các thành viên sống trong nhà nhưng không sở hữu tài sản.

Ý nghĩa của chỉ số mới và tác động tới chính sách

Erik Hembre, nhà kinh tế cấp cao của Fed Minneapolis kiêm đồng tác giả nghiên cứu, nhận định về tầm quan trọng của việc đo đạc đúng đắn: "Chúng ta cần đồng thuận về định nghĩa sở hữu nhà. Khi nghe quả quyết rằng khoảng hai phần ba người Mỹ sở hữu nhà, nhiều người nghĩ đó là tỷ lệ người trưởng thành sở hữu nhà, điều này không chính xác."