Thách thức sử dụng AI trong giảng dạy đại học Chile

Tại nhiều trường đại học Chile, các giảng viên đang đối mặt với vấn đề chưa từng có: liệu các bài luận có nên được viết tại nhà với sự trợ giúp của trí tuệ nhân tạo (AI) hay phải làm trong phòng thi, trên giấy hoặc không kết nối mạng để tránh sử dụng công cụ này? Hiện chưa tồn tại quy định chung trong chương trình giảng dạy cho phép xử lý thống nhất vấn đề này. Vì thế, mỗi giảng viên tự đưa ra quyết định riêng, dẫn đến sự thiếu đồng bộ. Điều này kéo theo hệ quả đa chiều như giảm số lượng sinh viên đăng ký khi áp dụng quy tắc nghiêm ngặt, đánh giá giảng dạy kém hơn do đưa ra hạn chế, và nhiều phản hồi tiêu cực vì cảm nhận các quy định là tùy tiện.

Thay vì có hướng đi chung để quản lý việc sử dụng AI, sinh viên thường chọn cách dễ dàng nhất để vượt qua môn học, làm ảnh hưởng đến chất lượng đào tạo. Mối lo ngại đặt ra là với việc AI chưa được kiểm soát chặt chẽ, sinh viên có thể không phát triển hoặc mất các kỹ năng quan trọng cần có cho nghề nghiệp tương lai. Với người đã thành nghề, việc phụ thuộc vào AI có thể làm hao mòn kỹ năng, còn với người học, nó ngăn cản sự hình thành kỹ năng nền tảng.

Khung đào tạo đề xuất: Kiêng kỵ trước, tăng cường sau

Tác giả đưa ra đề xuất về một khung chương trình đào tạo quanh việc sử dụng AI, với nguyên tắc "kiêng kỵ trước, tăng cường sau". Theo đó, trong giai đoạn kỹ năng chuyên môn còn trong quá trình phát triển, AI không nên là công cụ hỗ trợ, để sinh viên phải chủ động học và phát triển năng lực. Khi kỹ năng đã được hình thành chắc chắn và đánh giá qua một "cột mốc kiểm tra" khắt khe về năng lực thực tế, AI được phép nhập cuộc như một công cụ để nâng cao hiệu quả và năng suất làm việc cho người hành nghề.