Bối cảnh và nguồn gốc cuộc chiến

Chiến tranh bốn ngày diễn ra giữa Ai Cập và Libya vào tháng 7 năm 1977, được xem là sự kết thúc cay đắng của dự án "Liên minh Các nước Cộng hòa Ả Rập" từng gồm Ai Cập, Libya và Syria. Dù về mặt lý thuyết, ba quốc gia này vẫn duy trì liên minh, treo cờ chung trước các đại sứ quán trong suốt cuộc đối đầu vũ trang, thực tế cho thấy sự tan rã về chính trị đã đến từ trước khi chiến tranh bùng nổ.

Mối quan hệ giữa hai nhà lãnh đạo Anwar Sadat của Ai Cập và Muammar Gaddafi của Libya trải qua nhiều giai đoạn phức tạp trong vòng bảy năm. Gaddafi lên nắm quyền năm 1969 với sáng kiến thúc đẩy thống nhất khu vực và kế tục dự án của Gamal Abdel Nasser. Sau khi Nasser qua đời vào năm 1970, Gaddafi thúc đẩy kế hoạch hợp nhất chính trị ba nước gồm Ai Cập, Libya và Syria, với mục tiêu tạo ra một trung tâm Ả Rập mạnh mẽ đối đầu với Israel. Tháng 4 năm 1971, liên minh được thành lập với dự án luật cơ bản được phê chuẩn qua trưng cầu dân ý, bước vào thực thi từ đầu năm 1972.

Sự bất đồng và tan vỡ trong liên minh

Dù có những kế hoạch lớn, liên minh nhanh chóng lâm vào đình trệ vì sự bất đồng về phạm vi quyền lực và cách thức tiến hành hợp nhất. Gaddafi muốn áp dụng phương thức sáp nhập nhanh chóng, trong khi Sadat đề nghị quá trình dần dần và có sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Năm 1973, Gaddafi tổ chức "cuộc diễu hành thống nhất" với hàng vạn người Libya di chuyển sang Cairo nhằm gây sức ép cho chính quyền Ai Cập, song Sadat vẫn giữ lập trường thận trọng.